Sức Mạnh Cộng Đồng.Net
  • Trang Nhất
    • Thư Ngỏ BPT SMCĐ
    • Giúp Đỡ
    • Liên Lạc
  • Về VN
  • Tin Tốt
  • Tin Xấu
  • Tin Bên Lề
  • Chán Đời?
  • Tin Cần Biết
  • SMCĐ TV
  • Thư-Viện
    • Vipassasa
    • Văn Hóa, Luân Lý, Đức Hạnh
    • Sức Khỏe
    • Du Lịch
    • Thuộc Về Lịch Sử
    • Tài Chính / Đầu Tư
    • Nghề Nghiệp / Việc Làm

Một Mẹ Trăm Con

Details
Category: Thư Viện

Your browser does not support the audio element.

Lời bài hát

mot me tram con

Làng nho Bình Định và nghề hát bội

Details
Category: Thư Viện

ÐẶNG QUÍ ÐỊCH, Giai phẩm TÂY SƠN Xuân Ất Hợi 1955

Hát bội là một bộ môn nghệ thuật trình diễn đã có từ lâu đời, mà cũng từ lâu đời người làm nghề này bị xem là "xướng ca vô loại". Từ đời Lê đã có lệ cấm con em nhà hát xướng đi thi nên Ðào Duy Từ mới bỏ đất Bắc Hà vào huyện Hoài Nhơn rồi trở thành ông tổ nghề hát tỉnh ta. Người làm nghề này thì được gọi chung một từ là "Lê viên tử đệ = con em vườn Lê", hoặc theo vai họ sắm trên sân khấu mà gọi là "kép, lão" cho đàn ông, "đào, mụ" cho đàn bà. Lắm khi họ không ngần ngại mà gọi bằng thằng bằng con. Nguyễn Khuyến trong một bài thơ dịch đã viết: "Thú vui con hát lực chiều cầm xoang". Nhưng miệt thị độc địa nhất phải kể đến hai bài thơ "Vịnh phường hát Bội" của hai thi sĩ trong Nam sống nửa sau thế kỷ XIX.

Read more …

Những tuyệt chiêu giúp bài trừ độc tố cho cơ thể

Details
Category: Thư Viện

SMCĐ sưu tầm, đúng sai chưa biết :-)

Cuộc sống hiện nay thư thái, tiện nghi, nhưng đồng thời cũng tồn tại rất nhiều nhân tố không tốt cho sức khỏe. Bên cạnh đó, thường xuyên dùng thức ăn nhanh, đóng gói tiện gọn nhiều chất béo, chất đường, giàu năng lượng, trong thời gian dài, tất cả những điều này sẽ làm cho cơ thể sản sinh nhiều độc tố, ảnh hưởng đến sức khỏe. Một vài sự trợ giúp cơ thể bài độc liệt kê dưới đây sẽ là những "tuyệt chiêu" nhỏ.

Read more …

Nỗi Lòng Mang Tên Tuyệt Vọng

Details
Category: Thư Viện

Tiếng nói thầm kín của một người nhiều khi suốt cuộc đời không thể nào bày tỏ. Có khi bày tỏ được thì cũng là những tiếng nói dở dang. Có người giấu bặt. Tôi chưa hề quên cái hiệu lệnh muôn đời: "Cái ta đáng ghét". Tuy nhiên trong cuộc sống thường nhật nơi đây, ngoài những ngày hét la to đầy nộ khí, vẫn có những giây phút lui về muốn thở than. Phải chăng thở than cũng là niềm bí ẩn của con người.

Read more …

Việt kiều...... tội nghiệp! ...

Details
Category: Thư Viện
Việt kiều...... tội nghiệp! ...
 
milking cow 6Có một chuyện không công bằng: về VN tất cả chi phí cho gia đình như đi du lịch, ăn uống Việt kiều phải lo, khi có cơ hội người VN qua ngoại quốc thì Việt kiều cũng phải bao hết. Ở VN bạn không chỉ bao cho người nhà mà còn bao cho cả bạn bè người nhà nữa. Khi bạn mời tiệc, người nhà dắt cả làng tới tham dự rất tự nhiên như người Hà Nội, có ai thắc mắc, câu trả lời rất đau lòng “Tiền Việt kiều mà, ngu gì mà không ăn”.Anh Tấn gửi tiền xây nhà cho mẹ ở miền quê vùng sông Hậu. Nhà xây xong mẹ gửi thư qua xin thêm tiền gắn máy lạnh. Anh thắc mắc tại sao nhà mẹ ở ngay bờ sông quanh năm gió mát trăng thanh, tại sao phải gắn máy lạnh. Anh phôn về hỏi cho ra lẽ. Cô em gái nhanh nhẩu trả lời: Mẹ bị huyết áp cao, và thấp khớp, bác sĩ nói phải ở nhà có máy lạnh thì mới khoẻ. Thương mẹ Tấn lại phải vay mượn để gửi tiền cho mẹ mua máy lạnh. Mẹ và em gái đâu có biết Tấn đang ở ké garage với người bạn. Trời nóng như lửa Tấn chỉ dám xài quạt máy mua từ chợ trời. Cuối năm Tấn về thăm nhà thấy mẹ mình nằm trên cái giường ngay phòng khách. Còn phòng ngủ có máy lạnh trên lầu vợ chồng cô em gái đã chiếm. Thấy vậy anh hỏi tại sao không để mẹ ở trên lầu. Em gái anh trả lời : mẹ bị huyết áp cao lên xuống nguy hiểm? Tấn tức quá kêu thợ tới đem máy lạnh trên lầu xuống gắn nhà dưới cho mẹ. Khi về Úc mấy ngày em gái anh gọi qua nói: “Vợ chồng em phải lên thành phố làm ăn, nên không có người chăm sóc mẹ, em đã kiếm người chăm sóc mẹ, mình phải trả cho người ta 100.000 đồng một ngày. Anh có nhiệm vụ gửi tiền về cho mẹ. Mấy tháng sau mẹ anh chết, dĩ nhiên anh phải lo tiền gửi về lo tang lễ cho mẹ. Anh muốn về lắm nhưng không còn chỗ nào cho mượn tiền để mua vé máy bay, căn nhà anh xây cho mẹ bây giờ em gái anh lấy không.Anh bạn tôi còn bà chị ở VN, muốn tạo công việc cho chị mình làm ăn. Sau khi tìm hiểu kỹ càng anh bạn gửi tiền cho chị mua một xe Mercedes 24 chỗ. Từ ngày có xe bà chị làm ăn khấm khá. Xe chạy có tiền bà chị giữ, chi phí cho xe như tiền bảo hiểm, tiền bảo trì, anh tiếp tục chi viện. Đối với anh, số tiền chi phí ấy coi như quà cho chị hàng năm. Rồi một hôm vận xui tới, tài xế xe của bà chị gây tai nạn chết người. Bà chị bị CA mời lên làm giấy tờ, bà chị sợ quá khai chiếc xe này của người em bên Úc bỏ tiền mua.. Công an VN nhân cơ hội ghi vào hồ sơ : “Xe Việt kiều gây tai nạn chết người”. Sau đó giữ xe và yêu cầu bà chị mời anh Việt kiều Úc về VN lên CA huyện lãnh xe ra. Bà chị gọi điện thoại qua cho em. Người em vội vã bay về VN lên gặp CA Huyện. CA Huyện niềm nở đón tiếp và cho biết tình trạng xe cộ cũng như tai nạn, CA đề nghị nộp $30.000 gồm tiền bồi thường cho nạn nhân, tiền phạt lái xe gây tai nạn và giữ xe một tháng. CA giữ passport và yêu cầu anh điện về Úc xắp xếp gửi tiền qua để lấy xe. Trong thời gian chờ đợi CA cấp cho anh một giấy đi đường thay passport và visa để anh tiện đi lại ở VN.
 
Chuyện đến lúc này mới vỡ lẽ: Vì thương bà chị, anh bạn đã giấu vợ rút sổ băng $70.000 gửi cho chị mua xe. Nay không biết lấy đâu ra $30.000, thôi đành liều, anh gọi về vợ và nói rõ sự thật. Sau khi nghe chồng xưng tội. Bà vợ không bắt lỗi nhưng yêu cầu việc đền tội: “Tôi rút tiền gửi cho anh $30.000 để anh lấy xe ra, khi anh về Úc làm thủ tục ly dị và bán nhà”. Kết quả anh bạn tôi bây giờ “Độc thân tại chỗ” và không có tiền.Cô Nga người Rạch Giá ra đi tìm tự do bỏ lại người anh trai yêu quý. Sau 6 năm xa quê hương, nay cô về thăm lại mồ mả cha mẹ, ông bà, thăm lại người anh yêu quý. Tình cảm ông anh dành cho cô em qua nhiều lá thư thật là thống thiết. Ông kể lại cái thời còn thơ ấu chính ông là người cõng em mỗi sáng qua cây cầu khỉ tới trường. Hàng tháng cô em đều gưỉ tiền về cho anh và các cháu. Người anh trai thư qua lần nào cũng đều nói em đừng gửi tiền về cho anh, hãy lo cho bản thân vì anh không ở gần em để chăm sóc cho em. Nhưng chưa bao giờ cô em thấy tiền gửi đi mà quay lại. Cô biết tính anh mình mà.. thế rồi hôm nay cô khăn gói về VN theo lời mời của ông anh “Em sắp xếp về VN một chuyến, hôm nay nhà nước mở cửa đón Việt kiều, anh em mình lâu lắm không gặp nhau, không biết em gái anh bây giờ tròn hay méo”. Thật là tình cảm thiêng liêng, muốn biết em gái mình bây giờ tròn hay méo thì hỏi thằng em rể thì biết ngay...Gia đình anh hai lên SG trước một ngày để hôm sau đón em gái. Ngày trở về thăm quê hương của cô em gái được tỗ chức linh đình, giống như đón tiếp một vị nữ hoàng. Cô em gái bẽn lẽn khi ông anh ôm chặt lấy mình rồi hôn má, cử chỉ tây phương không biết ông anh học được lúc nào mà tỏ ra thành thuộc. Qua bao lần ôm các em trong quán “bia ôm” đã tạo cho ông anh lịch lãm và tự nhiên, nên khi gặp em mình ông càng tự nhiên và chứng tỏ với em gái mình cái văn minh không phải chỉ tây phương mới có. Cái bẽn lẽn vội qua đi nhường cho sự kiêu hãnh của một Việt kiều về nước khi được đón tiếp long trọng như vậy. Đâu ai biết được cô em gái cũng như bao nhiêu phụ nữ khác ở Úc ngồi may thâm cả đít để có tiền lo cho cuộc sống và giúp đỡ gia đình bên VN.Hai tuần lễ ông anh đưa em gái đi thăm khắp nơi, giới thiệu em mình với mọi người: “Em gái tôi, bà chủ hãng may thời trang lớn bên Úc”. Cô em gái khi nghe giới thiệu ngượng ngùng muốn đính chính, nhưng ông anh hiểu ý nói đè qua chuyện khác.. Một buổi chiều ông anh nói với em “Chiều nay anh sẽ đưa em đi thăm vùng lấn biển, anh dự trù mua vài lô, chỉ cần 1 năm sau là giá gấp đôi. Thằng bạn anh năm ngoái mượn tiền mua 2 lô, năm nay nó bán một lô, tiền lời đủ chi trả cho cả hai...” ngay chiều hôm đó hai anh em đi thăm đất, và quyết định mua 4 lô. Ông anh tạm thời đứng tên dùm, khi nào nhà nước cho Việt kiều đứng tên thì sẽ sang tên cho em.Cô em gái về Úc bàn với chồng gom hết vốn liếng gửi về cho anh trai để mua đất. Từ đó mỗi lần cô em gái gọi điện thoại về VN hỏi thăm, ông anh trai đều báo tin vui vì giá đất tăng. Một năm sau, cứ theo thông báo gía đất lên của ông anh thì anh em ông ta đã kiếm lới gấp đôi. Cô em bàn với chồng quyết định bán 3 lô để thu tiền về còn một lô thì tặng lại ông anh. Nhưng mua thì dễ, bán thì khó, nhất là người đứng tên sổ đỏ là ông anh chứ không phải cô..    Thấm thoát đã 8 năm tôi gặp lại cô Nga và hỏi thăm về vụ đất đai, được cô ta cho biết: Ông anh đã lừa chiếm đoạt hết bốn lô đất không hoàn trả lại vốn cho cô ta dù chỉ một đồng.Chuyện cô Nga là một trong muôn vàn câu chuyện đau lòng. Hình như tất cả mọi hoạt động của người trong nước phần lớn là tìm cách làm sao cho tiền trong túi Việt kiều chạy vào túi mình. Người ta không ngại dùng mọi thủ đọan để lừa nhau, người ta không còn phân biệt cha mẹ, anh em, bà con, có cơ hội là ra tay.Tôi còn nhớ cách đây 8 năm có một lần tôi nhân được thư của mấy cháu con bà chị gửi qua, nội dung như sau:
“Cậu à, mẹ và tụi con suy nghĩ và quyết định sẽ mua cái nhà của anh Tư, anh Tư sẽ đi Mỹ tháng tới. Anh sẽ không mang tiền đi. Khi anh Tư qua bên đó cậu sẽ trả dùm cho tụi con. Giá nhà anh Tư hiện tại là 120.000 USD, nhưng anh để lại cho tuị con 80.000 USD. Rẻ lắm đó cậu... Cậu giúp mẹ và tụi con nhé..”Đọc thư, tôi tá hoả tam tinh như người trúng gió. Tôi không biết chị tôi và mấy cháu nó nghĩ sao mà tỉnh bơ viết thư như vậy. Trước nhất mấy người nghĩ là tôi có nhiều tiền lắm, thứ hai tự quyết định và kêu tôi thi hành. Khi nhận được thư tôi trả lời “tụi con lo một nửa còn một nửa cậu sẽ trả góp cho anh Tư mỗi tháng 500 USD cho đến khi hết.”Thư gửi đi nhưng không có hồi âm và coi như chuyện quyết định mua nhà chìm vào quên lãng. Sau đó cháu tôi có xin tiền mua xe Honda, tôi hỏi giá bao nhiêu, cháu tôi nói giá khoảng $4000. Tôi đã gửi cho nó đủ $4000. Nhưng lần về kế tiếp tôi khám phá ra nó đã nói dối, vì xe Honda nó mua chỉ có $2500 thôi. Bốn ngàn Úc Kim có lẽ nó tính luôn tiền xăng.

Anh bạn tôi về VN thăm gia đình, quê hương là chùm khế ngọt, anh về VN ăn bưởi ăn cam chứ không ăn khế. Lúc đầu về thăm gia đình, lần thứ hai về làm ăn, đặt hàng “sản xuất ở VN”, lần thứ ba anh về VN nhập cảng cả cô chủ trẻ, con ông giám đốc hãng đóng bàn ghế. Anh bảo lãnh cô chủ trẻ qua Úc du lịch tham quan..Dĩ nhiên hàng hoá thì anh ta trình làng với vợ, còn hàng “độc” anh cất giữ tại hotel. Xui cho anh, cái hôm anh dắt cô chủ nhỏ tham quan thành phố bị vợ anh bắt gặp. Thế là “tan hàng”. Vợ anh thâu tóm tất cả, còn anh chỉ còn lại những gì mà mẹ anh cho anh khi mới sinh anh ra. Cô chủ nhỏ cũng chia tay anh quên cả bye bye.Tội nhất một người bạn đang làm ngành “finance”, về VN bị tiếng sét ái tình đánh quá mạnh, đến nỗi trong lúc đang ôm ấp người đẹp, thì xuất hiện một tên đàn ông xưng là chồng cô gái, hắn bắt anh phải biết điều nếu không sẽ giết chết anh. Sau khi trấn lột anh hắn xô anh xuống lầu, anh rơi trúng băng ghế xi măng lề đường bể đầu. Anh được đưa vào nhà thương VN cấp cứu. Kết quả khi anh được chuyển về Úc, anh trở thành “người gỗ” muôn đời.Có nhiều người khoe “mình có số đào hoa”, về VN có nhiều em theo, thậm chí còn tỏ ra mình thật thà “tôi có nói cho em biết là tôi có gia đình”, nhưng em nói “không sao làm người tình của anh là đủ rồi”. Thật tôi không hiểu sao ông bạn tôi thật thà như vậy. Đàn bà ở VN cần cặp với đàn ông có vợ, chứ đàn ông không vợ, họ không cần. Lý do dễ hiểu “có vợ, ly dị vợ mấy hồi”. Khi cá đã cắn câu rồi, lúc đó mới giựt. “anh à em cần mấy ngàn,..” em cần mua xe máy.. em cần tiền sửa nhà..”, rồi anh ơi em có bầu...thế là xong... còn đàn ông không có vợ hay vợ ly dị là đàn ông có vấn đề, không có tiền, không có tài sản, đàn bà VN không cần loại đàn ông đó. Ông bạn thật thà của tôi chắc sẽ được Chúa ban cho Thánh Giá trong một ngày rất gần..
.....
Tuấn Linh

QUÊ HƯƠNG AI CHẲNG MUỐN VỀ
 
Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Trăm nhớ ngàn thương lệ ướt đằm
Thấm cả vào thơ, từng chữ nghẹn
Lời sầu, nghĩa tủi, ý băn khoăn…
 
Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Bà mẹ đường gân những vết bầm
Máu bán từng ngày khô cạn máu
Ngã vùi bên lộ buổi đầu năm
 
Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Áo gấm khoe sang giữa bụi lầm
Trí tuệ khoe giầu, khoe hạnh phúc
Khoe quyền, khoe lực, chẳng khoe tâm!

Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Em gái mười ba đã má hồng
Phủ lớp son sầu lên tuổi ngọc
Thả đời trên đỉnh ngọn cuồng phong
 
Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Em bé mồ côi góc chợ nằm
Bà lão chực chờ tô nước phở
Và người khách lạ thản nhiên ăn

Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Khi giới công nhân lệ rớt thầm
Bởi bọn cầm quyền và đám chủ
 
Dập vùi,  bóc lột quá  vô tâm !
 
Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Nghĩa địa thành ra chỗ nhảy đầm
Ruộng lúa, vườn cây thành khách sạn
Âm sầu, dương hận đã bao năm
 
Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Ôi lệ hờn đau khó thể cầm
Người lính cô đơn  ôm chiếc nạng
Bị thương thời Việt cộng xâm lăng …

Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Bản Giốc, Nam Quan đã nát bằm !
Hỏi có đau lòng khi đất nước
Tây Nguyên, Hoàng Ðảo ngập hờn căm ?
 
Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Ngặt nỗi oan khiên chửa lấp bằng
Ðời sống dân ta đầy tủi nhục
Ta về, thấy cảnh, có vui chăng???

Ngô Minh Hằng

Văn Tế “Võ Đại Tướng”

Details
Category: Thư Viện

Văn Tế “Võ Đại Tướng”

Hỡi ơi:
Bào tố nổi đùng đùng, bổng dưng trong sáng lại
Đồng bào đang quạu quọ, phúc chốc đã nhẹ lòng
Khi mấy năm trời ông nằm liệt chiếu
Hắt một hơi dài ông đã đi tong

Read more …

Thằng khùng

Details
Category: Thư Viện

(Phùng Quán viết lại theo lời kể của nhà thơ Nguyễn Tuân - không phải là nhà văn có cùng tên - khi cùng ở trong tù)

"… Anh ta vào trại trước mình khá lâu, bị trừng phạt vì tội gì, mình không rõ. Người thì bảo anh ta phạm tội hình sự, người lại bảo mắc tội chính trị. Nhưng cả hai tội mình đều thấy khó tin. Anh ta không có dáng dấp của kẻ cướp bóc, sát nhân, và cũng không có phong độ của người làm chính trị. Bộ dạng anh ta ngu ngơ, dở dại dở khùng. Mình có cảm giác anh ta là một khúc củi rều, do một trận lũ cuốn từ một xó rừng nào về, trôi ngang qua trại, bị vướng vào hàng rào của trại rồi mắc kẹt luôn ở đó. Nhìn anh ta, rất khó đoán tuổi, có thể ba mươi, mà cũng có thể năm mươi. Gương mặt anh ta gầy choắt, rúm ró, tàn tạ, như một cái bị cói rách, lăn lóc ở các đống rác. Người anh ta cao lòng khòng, tay chân thẳng đuồn đuỗn, đen cháy, chỉ toàn da, gân với xương.

Read more …

" Hoa Hoàng Lan v/s Phạm Lễ : Hồi kết"

Details
Category: Thư Viện


 

  Năm lần  "tao ngộ chiến ", một lần " chụp hụt ", cuộc chiến kéo dài hơn 6 năm ( dài gần bằng cuộc chiến tại Afganistan )  đã gây nhiều tổn thất đáng kể về tinh thần lẫn vật chất cho cả hai  bên  ( ô. Phạm Lễ bị vỡ mắt kính, má bên  phải bị trầy trụa, Bà Hoa Hoàng Lan bị nhục mạ đủ điều), đã đến hồi kết thúc  với nguyên văn đoạn viết của Bà Hoa Hoàng Lan  như sau :

  "Tôi viết đến đây, thì phải tạm ngưng để đi dự một buổi ra mắt sách. Tại đây, trong giờ giải lao, vài vị thân hữu của hội Chu Văn An than phiền với một vị trưởng thượng của Phạm Lễ về tội lỗi của hắn  Tôi nhập cuộc và vị trưởng thượng của Phạm Lễ đã nói với tôi “Phạm Lễ nó mental chị ạ! Chị chấp nó làm gì? Chị biết đệ tử A-Nan của Đức Phật đã hỏi Ngài: “Nếu có ai chửi bới, nhục mạ thì Ngài làm gì?” Đức Phật trả lời “Làm lơ nó đi.” Tôi ngắt lời: “... nhưng tôi không phải là Đức Phật anh ạ!”. Vị trưởng thượng của Phạm Lễ tiếp lời “Nếu chị nhịn Phạm Lễ mà tha thứ cho nó, thì Chị đã thành một Bồ Tát rồi đấy!”

Vâng. Vì muốn làm một Bồ Tát như lời ông anh cả của Phạm Lễ Phạm Cát Lợi yêu cầu, nên tôi xin chấm dứt bài viết này. Kể từ nay, câu chuyện về một kẻ ba vạ có tên là Phạm Lễ Phạm Cát Lợi xin được chấm dứt ở đây. Trừ khi chính hắn đòi tôi phải dạy dỗ thêm cho hắn nên người."



On Tuesday, October 8, 2013 7:09 PM, Hoa Hoang Lan <This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.; wrote:
 

Kính thưa Qúy Vị,
 
Tuần trứơc, tôi có đọc bài viết của nhà báo Thư Sinh do ô. Phạm Bằng Tường chuyển lên Net, tố cáo Phạm Lễ Phạm Cát Lợi đạo văn (hay nói rõ hơn là ăn cắp văn) của nhà văn Tràm Cà Mâu. Tôi vẫn có ý chờ xem phản ứng của kẻ bị tố là “Ăn Cắp Văn” Phạm Lễ như thế nào? Nhưng không thấy (hoặc chưa thấy), thì tuần qua, lại thấy ông Phạm Bằng Tường chuyển lên Net một bài của nhà báo Ký Còm lên tiếng về việc “Phạm Lễ Ăn Cắp Văn”.
 
Cả hai bài báo của các ông Thư Sinh và Ký Còm đều lên án việc làm vô đạo đức và thiếu luơng tâm của Phạm Lễ khi rất tự nhiên lấy văn của nhà văn Tràm Cà Mâu đăng trên tờ lá cải của Phạm Lễ mà không một lời ghi chú tên tác giả Tràm Cà Mâu. Hành động này không gọi là “Ăn Cắp Văn” thì gọi là gì hở Phạm Lễ Phạm Cát Lợi? Cả hai bài báo đều nhắc đến tên tôi hơi nhiều, nhắc đến việc tôi nhiều lần hỏi tội Phạm Lễ giữa thanh thiên bạch nhật, hoặc trong cơn mưa như trút nước của ngày 15-2-2009.
Trong dịp Câu Lạc Bộ Báo Chí có buổi họp để giúp đỡ những nhà báo đang gặp khó khăn tại quán Hội An Bistro. Phạm Lễ hăng hái hứa tham gia và “hào phóng” hứa bỏ tiền ra giúp đỡ nhà báo mà trứơc đó, Phạm Lễ đã nguyền rủa và xiên xỏ bằng bài văn “ăn cắp” của Tràm Cà Mâu. Cuối cùng, có lẽ biết tôi sẽ tham dự, nên phút cuối, Phạm Lễ (bị vuớng lệnh Restraining Order chăng?) không dám đến dự. Trong khi cách đây khoảng vài tháng, Phạm Lễ vô cớ nguyền rủa bệnh tật của nhà báo Cao Sơn cùng xúc phạm nhiều người trong báo giới như ông Calitoday Nguyễn Xuân Nam, ông VietPress Hạnh Dương, ông Thời Báo Vũ Bình Nghi, ký giả Thư Sinh, ký mục Phạm Bằng Tường v..v…
(Đến đây, tôi muốn mở ngoặc đơn để nêu một câu hỏi về việc Phạm Lễ là tác giả của cuốn sách mà tôi không nhớ nguyên văn, nhưng đại ý là “Trả Lại Chỗ Đứng Cho Văn Hào Vũ Trọng Phụng” có thể lại ăn cắp văn, thuổng ý của ai, chứ tôi cả quyết Phạm Lễ không thể viết văn được, cho dẫu một câu, đừng nói gì đến cả cuốn sách dầy hơn 100 trang nói về Vũ Trong Phụng. Qúy Vị nào biết, xin lên tiếng giùm để “Trả Lại Chỗ… Ngồi Cho Phạm Lễ Phạm Cát Lợi”).
Riêng cá nhân tôi đã “được” Phạm Lễ chiếu cố hơi nhiều, vì nguyên do nào, tôi không thể biết, nhưng tôi nhớ rõ đã từng cảnh cáo & hỏi tội Phạm Lễ sáu (6) lần như sau:
 
-      Lần thứ nhất, bất ngờ tôi gặp Phạm Lễ trên lề đường. Tức giận vì nhiều lần vô cớ bị Phạm Lễ lăng mạ bằng bút danh Pham Loi hoặc bằng nhiều nick ma, tôi nhào tới, day áo túm ngực Phạm Lễ để “hỏi tội” hỗn láo của y (chứ không phải “hành hung truyền thông” như ông nhà báo Cao Sơn đã cao hứng loan tin).
-      Lần thứ hai, tại Đại Hội Miền Tây do LS. Nguyễn Công BTC mời. Khi thấy tôi, Phạm Lễ đã tất tả chạy tuôn xuống thang lầu, ra về và không quay trở lại dự tiệc.
-      Lần thứ ba, tại Hội Đồng thành phố Milpitas, cũng LS. Công tổ chức mời báo chí họp với chính quyền thành phố. Phạm Lễ lò dò đi tới, nói với một người nhờ xin lỗi tôi. Nhớ lại những lời chửi rủa côn đồ của Phạm Lễ, lòng tôi phừng lửa giận. Tôi hỏi to “Ai cho xin lỗi khơi khơi dễ như vậy hở?” và bất ngờ nắm tay tôi vung đấm trúng mặt Phạm Lễ. Hắn loạng quạng và vùng chạy ra ngoài.
-      Lần thứ tư, tại tư gia của nhà báo Hạnh Dương mời anh chị em báo chí trong dịp ra mắt VietPress. Phạm Lễ biết có tôi ở trong phòng hội, nên không dám vào. Tôi không quan tâm, thản nhiên dự tiệc. Khi ra về, bất ngờ tôi thấy Phạm Lễ lấp ló ngoài cửa. Tôi xấn tới hỏi y về tội xúc phạm thân nhân của tôi. Y núp sau lưng Hạnh Dương. Nhà báo Hạnh Dương thấy tội nghiệp kẻ mà Hạnh Dương đã gọi là “CON CHÓ BỐ”, vì hắn chửi mọi người là chó con, chó cái, chó đực, chó điên, chó dại, nhưng ngay sau đó, hắn lại xưng BỐ với kẻ bị hắn chửi, như vậy đích thị hắn là CON CHÓ BỐ chứ còn oan ức gì nữa!  Bất đắc dĩ Hạnh Dương phải năn nỉ tôi tha cho Phạm Lễ. Ừ, nể lời Hạnh Dương, lần này, tôi lại tha cho CON CHÓ BỐ PHẠM LỄ! Nay mai nó lại chửi, thì lại hỏi tội nữa chăng? Tôi không nghĩ Phạm Lễ lì lợm đến mức tôi lại mất công hỏi tội nữa. Nhưng không ngờ hắn trơ trẽn khi lấy nhiều tên ma lên Net để tiếp tục mạ lỵ tôi. Nhưng dù Phạm Lễ lấy tên gì, tôi cũng mau chóng nhận ra, vì hắn không thể viết nổi một câu văn cho ra hồn, không bị những lỗi chính tả ngu ngốc như “SỊT máu đầu”, “vào sinh GIA tử”, “nghe hơi nồi TRÕ”, “chạy CHỐI chết” v.v… và v.v…
-      Lần thứ năm, tại buổi họp mặt của Câu Lạc Bộ Báo Chí tại toà báo Đời Mới, tôi hỏi tội hắn về chuyện hắn dựng đứng rằng tôi bị toà phạt bằng một Restraining Order, tại sao Toà không gửi cho tôi để tôi thi hành? Phạm Lễ mặt mày tái mét, ấp úng rút trong túi áo ngực ra 1 tờ giấy bảo là “Cái đó đây này”. Tôi bảo “Trong túi mi, thì của mi. Không phải của ta.” Tiện tay, tôi đưa nắm đấm dứ vào mặt Phạm Lễ. Hắn tránh và núp sau chủ báo Thằng Bờm rồi bấm điện thoại hổn hển nói “Hello! Police Department! She harras me”! Mọi người có mặt ôm bụng cười khinh bỉ tên đàn ông đốn mạt. Tôi bỏ mặc hắn, và đi vào phòng hội.
-      Lần thứ sáu, lần gần đây nhất, nghe tin hắn đang uống càfé ở quán Paloma, tôi chạy xuống, nhưng thấy động, hắn vội vã bỏ về. Tôi kịp ghi lại số xe, và loan báo cho bà con biết.
Rất nhiều người quen thắc mắc hỏi tôi sau nhiều lần tôi núm đầu “hỏi tội” Phạm Lễ, thì tôi có bị bồi thường hay hòa giải, tốn kém tiền bạc gì cho Phạm Lễ không? Tôi xin thành thật trả lời: một xu cũng không tốn! Nếu có, Phạm Lễ đã hô hoán lên rồi. Vâng! Không tốn 1 cent nào. Qúy Vị không biết rằng với những e-mail chứng cớ tấn công tôi rành rành, Phạm Lễ có thể bị tôi kiện ra toà về tội tấn công & mạ lỵ. Nhưng ai mà rảnh rang đi hầu Toà để kiện một tên ba vạ đói rách $20 cũng xin, $10 cũng chả chê là Phạm Lễ? Có lẽ vì “khố rách áo ôm” mà hắn có vẻ coi thường luật pháp Hoa Kỳ chăng?
Tôi viết đến đây, thì phải tạm ngưng để đi dự một buổi ra mắt sách. Tại đây, trong giờ giải lao, vài vị thân hữu của hội Chu Văn An than phiền với một vị trưởng thượng của Phạm Lễ về tội lỗi của hắn. Tôi nhập cuộc và vị trưởng thượng của Phạm Lễ đã nói với tôi “Phạm Lễ nó mental chị ạ! Chị chấp nó làm gì? Chị biết đệ tử A-Nan của Đức Phật đã hỏi Ngài: “Nếu có ai chửi bới, nhục mạ thì Ngài làm gì?” Đức Phật trả lời “Làm lơ nó đi.” Tôi ngắt lời: “... nhưng tôi không phải là Đức Phật anh ạ!”. Vị trưởng thượng của Phạm Lễ tiếp lời “Nếu chị nhịn Phạm Lễ mà tha thứ cho nó, thì Chị đã thành một Bồ Tát rồi đấy!”
Vâng. Vì muốn làm một Bồ Tát như lời ông anh cả của Phạm Lễ Phạm Cát Lợi yêu cầu, nên tôi xin chấm dứt bài viết này. Kể từ nay, câu chuyện về một kẻ ba vạ có tên là Phạm Lễ Phạm Cát Lợi xin được chấm dứt ở đây. Trừ khi chính hắn đòi tôi phải dạy dỗ thêm cho hắn nên người.
Xin lỗi Qúy Vị đã bỏ công đọc những lời về một tên vô lại ở San Jose và xin Quý Vị tha lỗi nếu bài viết này làm phiền Qúy Vị.
Kính chào Qúy Vị,
Hoa-Hoàng-Lan, San Jose.
 
Để Qúy Vị tiện việc theo dõi nội vụ, xin đính kèm hai bài viết về Phạm Lễ của hai ông Thư Sinh và Ký Còm.
 
 
From: tuong pham <This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.;
Sent: Friday, October 4, 2013 11:42 PM
Subject: [PhoNang] Thiên Hạ Sự Ký Còm : Thân tâm an lạc

THÂN TÂM AN LẠC
* KÝ CÒM
Giới hữu trách, những người có nhiệm vụ giữ gìn an ninh cho dân chúng, điển hình như cảnh sát, lính cứu hỏa, những đơn vị xung kích swat team, cơ quan tình báo, v.v... Mỗi khi khám phá, theo dõi những cá nhân, những nhóm âm mưu gây án, làm mất an ninh, xâm phạm tư gia, công sở hòng cướp bóc, sát hại người vô tội... Sau khi cuộc điều tra, theo dõi bọn tội phạm gây án gặt hái thành công, ngăn ngừa kịp thời hậu quả khủng khiếp của chết chóc, giết người vô tội, cướp của, hãm hại người ngay... Thành quả ấy thường được báo chí và chính quyền ca tụng, khen thưởng... Qua truyền thông đại chúng, trước kết quả rất đáng khích lệ như thế chúng ta thấy các cơ quan truyền thông, báo chí, phát thanh và truyền hình thường thực hiện những cuộc phỏng vấn những người góp công giữ gìn an ninh như để tuyên dương họ vậy. Trong tuần qua giới làm truyền thông xã ta đã nhận được một tin tức khá đặc biệt, một thân hữu tuy đang đau yếu, bệnh hoạn, con tim chân chính không bao giờ biết...nói dối bị giải phẫu chưa chịu bình phục hẳn, ấy thế mà lại tóm ngay được một tên...ăn trộm! Và thân hữu này đã tường thuật lại sự việc rất đầy đủ qua một bài...Tản Mạn bất đắc dĩ trong lúc con tim vẫn ... vẫn chưa được An Lạc!
Trước thành quả...trừ kẻ gian trong nghề truyền thông tại xã ta của thân hữu, Ký Còm đã mau chóng mở ngay một cuộc phỏng vấn chớp nhoáng:
- Thưa thân hữu làm thế nào mà ông đã tóm được quả tang đương sự ăn trộm trí tuệ, văn chương chữ nghĩa của nhà văn Tràm Cà Mâu ạ?
- Dễ thôi, khi đọc qua bài của ông ba vạ này tôi cảm thấy rõ ràng có một sự bất thường, bất thường ở chỗ có vài đoạn lủng cà lủng củng chẳng ra làm sao, nhưng gần như những đoạn khác văn chương trau chuốt, ý tứ khác hẳn với những đoạn cố ý cà khịa. xử dụng chữ nghĩa bất chính, dùng bệnh hoạn của người mà ông ba vạ này cay cú, nuôi hận thù, mập mờ đánh lận con đen để bôi bác, công kích người khác, nói theo chữ nghĩa của ông ta hay dùng là...ngậm máu phun người!
- Thưa thân hữu, Ký Còm thấy ông ba vạ (theo cách xưng hô của thân hữu), ông ta cũng từng rặn ra những bản văn chửi bới, đe dọa nghe rất tới, xin dẫn chứng vài đoạn ngắn văn chương chữ nghĩa của đương sự để thân hữu tường:
"...Đéo mẹ cha chúng bay lũ dâm dục ngu dốt, phản loạn, ăn cắp, giựt nợ, vợ cặm sừng mới xấu xa, mới ô nhục. Thứ dốt nát vô học mà hay nổ thì biết đéo gì về hệ thống giáo dục Hoa Kỳ. Ở Hoa Kỳ muốn mở phòng mạch trước tiên phải có bằng, sau là phải có license. Mỗi ngành nghề đều có qui luật...Tụi bay là bọn Việt cộng nằm trong quần đàn bà biết đéo gì mà cũng nổ.
Tao mà gặp tụi mày ở bất cứ đâu là tao sẽ cho chúng mày bài học để bọn Việt cộng, bọn phản loạn, bọn giựt nơ, lăng loàn, ăn cắp như chúng mày phải biết thế nào là lễ độ nghe chưa. Tao gặp đâu tao sẽ cho vài cái cán lên đầu cho chúng mày bớt cái thói mất dạy đi....ĐM chúng mày ông lờ đi chúng mày tưởng ông sợ hả. Cứ ló mặt ra thì tao tát cho vỡ mồm nghe chưa."...

Vâng loại văn chương chửi thề chửi tục thì ông ba vạ này xem ra rất tới, văn chương chửi thề chửi tục của đương sự còn xuất sắc hơn của bọn vô giáo dục, nhưng văn chương như kiểu văn chương của tác giả...Tràm Cà Mâu thì thực tế đã chứng minh là ông ta chỉ có nước...đi thuổng của người khác mà thôi. Có lẽ vì thói quen này mà trong tờ lá cải Con Mẹ gì đó của đương sư,  độc giả thấy ít khi nào bài vở có đề rõ ràng tên tác giả! Vả lại, chửi thề, chửi bậy hình như là...thói quen nạt nộ của đương sự. Chứ, trên thực tế đương sự tuy mạnh miệng chửi vung tí mẹt như vậy mà...hổng phải zậy. Thí dụ như nêu trên, khi đương sự dọa "...ĐM chúng mày, ông lờ đi chúng mày tưởng ông sợ hả. Cứ ló mặt ra thì tao tát cho vỡ mồm nghe chưa..."
Nhưng, trên thực tế, theo như bà Hoa Hoàng Lan cho biết, lần kia bà nhận được tin...tình báo (theo đúng ngôn ngữ kiểu ông ba vạ thường dùng) cho biết đương sự đang là ngồi...chửi đổng ở Cà phê Paloma, bà Lan bèn phóng xe đến hầu tái sử dụng môn "bạt tai đá đít" cho đương sự chừa cái thói phát ngôn bừa bãi. Nhưng khi nữ cao thủ này đến nơi thì đương sự đã... cao bay xa chạy, khiến bà chỉ còn kịp nhìn thấy chiếc xe với bảng số ghi được đang tháo chạy mà thôi! Có lẽ ông ba vạ này còn phảng phất đâu đây dư vị choáng váng của cú bợp tai của bà HHL khiến ông ta bị sứt má, bay mất cặp kính, chĩ còn nước dọa nạt theo thói quen, sau đó kêu người anh em chụp hộ tấm hình ghi lại thương tích một vệt gạch, giống như Tây ba gạch với đôi mắt không mang kiếng, mất hẳn vẻ trí thức giả tưởng cố hữu!


 
image
*PHẠM LỄ TÊN THẬT LÀ PHẠM CÁT LỢI, BỊ HHL ĐẬP BỂ MẮT KÍNH TẠI GÓC ĐƯỜNG ALVIN & BOWLING GREEN NGÀY 15/2/2009 CŨNG VÌ CÁI TẬT CHỬI BẬY, VU CÁO
(Hình được trích ra từ trên các diễn đàn Internet).


image
Mắt kiếng Phạm Lễ  bị đập bể , gãy gọng nằm trơ vơ trên sân cỏ
Nghe đồn sau đó đương sự có dọa là sẽ...đi kiện, Ký Còm có được nhìn qua tấm hình ông chụp để nêu tang chứng bị hành hung giữa chợ, nhìn tấm hình của đương sự, thấy có cụ già mỉa mai, trông đương sự...phúc hậu ra phết! Nhưng trên thực tế, nói dại đương sự có vác đơn đi kiện, nhìn tấm hình...phúc hậu này quan tòa cũng đành phải xử cho đương sự...thua kiện mà thôi!
Trong bài Tản Mạn bất đắc dĩ, tác giả, đồng thời cũng là một người từng ra tay nghĩa hiệp, qua đường thấy chuyện bất bình chẳng tha, nên ông đã ...tóm được tên trộm. Nguyên nhân khiến thân hữu này không phải là vô tình mà chộp được tên trộm, trong trường hợp trộm văn, trộm trí tuệ của người khác, nôm na gọi là...đạo văn, thì người bắt trộm bày tỏ sự thật là, vì tôi thấy đương sự chủ nhiệm kiêm chủ bút này vốn thuộc loại ...văn dốt, vũ rát - văn thì làm sao hắn có thể viết nổi một bài như thế này, câu không ra câu, cú chẳng ra cú, lủng cà lủng củng. Còn vũ thì tuy mạnh miệng dọa tát vỡ mồm, dọa khện cán lên đầu người ta, nhưng trên thực tế vừa nghe tin...tình báo có người tìm đến bạt tai mình trong lúc đương sự đang ba hoa chích chòe nói phét trước ly cà phê bèn vội vàng... tẩu vi thượng sách!
Theo Ký Còm, sự việc khi nghe tin nhà thông thái có nhiều thứ học vị cao, bác sĩ, tiến sĩ, bỉnh bút, chủ nhiệm kiêm chủ bút mà lại đi...đạo văn (nói văn hoa), thực tế phũ phàng còn gọi là đi...ăn trộm, ăn cắp, thậm chí đi...ăn cướp văn chương chữ nghĩa của người khác để dùng vào việc...ngậm máu phun vào người khác là...Chí Phèo và Thị Nở thì tội trạng của ông Chủ Bút nặng như cối đá vậy! Ví như giới chức công quyền , gìn giữ an ninh cho bà con mà di...ăn cướp, như cảnh sát công lộ chuyên phạt vi phạm lưu thông mà...say rượu lái xe vậy!
Không biết trong số báo Con Mẹ gì kỳ tới này, ông Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút, kiêm luôn tên ăn trộm, đạo văn, ăn cắp trí tuệ, tim óc của người khác là nhà văn Tràm Cà Mâu - sẽ ăn nói, biện bạch làm sao cho hợp tình hợp lý đây? Hay là tại vì...một sự trùng hợp không hề cố ý! Tui nghĩ sao viết vậy, vô tình nó trùng hợp với văn vẻ của ông Tràm Cà Mâu, tui đâu có ...đạo văn của ộng ấy đâu? Tôi viết về quan điểm bệnh hoạn của ông... Són Còm cơ mà. Đây là một sự trùng hợp rất hi hữu, mãi đến khi có thân hữu lên tiếng kêu tui bằng thằng ăn trộm tui mới khám phá ra. Dù sao, dù chỉ là một sự trùng hợp ngoài ý muốn, tui cũng...xin lỗi bác Tràm Cà Mâu cho bác..hạ hỏa nhá! Còn mấy thằng kia, cả thằng Són Còm lẫn thằng bắt được tui, "chúng nó thấy tui không nói gì chúng nó tưởng tui sợ hả. Cứ ló mặt ra thì tao tát cho vỡ mồm nghe chưa..."
Mới hôm nào đây, Ký Còm lân la ngồi uống cà phê ngoài Paloma với một thân hữu, chợt thấy ...ông ăn trộm, đạo văn lăng xăng đi tới đi lui trước mặt, chỉ sợ ông ấy chơi bạo sừng sỏ đến trước mặt Ký thực hiện lời đe dọa tát vỡ mặt, nhưng thân hữu trấn an Ký rằng, ông này mấy lúc này sau khi bỏ áo mục sư quay sang qui y cửa Phật thấy lúc nào ổng cũng khoe là dạo này ông Thân Tâm An Lạc, nên dù nghe ông dọa nạt cho oai vậy thôi chứ...Xác, Hồn ông bình an, vui vẻ lắm đấy! Đâu có...lưu manh, độc ác như vậy được! Vì nể và tin lời thân hữu trấn an. nên Ký Còm mới Thân Tâm An Lạc tiếp tục ngồi nhâm nhi ly cà phê với bạn. Tuy vậy, nhưng Ký cũng suy nghĩ lẩm cẩm, suy nghĩ vu vơ trước những sự thật thường tình...
- Trời ơi, một người bị bắt quả tang đi ăn trộm trí tuệ của người khác, rõ ràng là một tên đạo văn, lấy của người làm của...mình...Hình như đương sự còn Thân Tâm An Lạc với cả những học vị, những cấp bậc, những chiến công tưởng tượng, hoặc...của người khác? Vậy mà Thân Tâm An Lạc, lấy những thứ đó làm vui được! Kể ra là rất tội nghiệp... cho chân lý, triết lý...nhà Phật vậy!!!
KÝ CÒM
Nguồn : Thiên hạ Sự, Nhật báo Thời Báo số6166, thứ bảy, chủ nhật 5,6-10-2013
__._,_.
From: tuong pham <This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.;
Sent: Saturday, September 28, 2013 11:39 PM
Subject: Bài viết của Ký Còm : Bắt được kẻ trộm
  Để rộng đường dư luận, xin chuyển các bài viết của : 1- Bài viết của Ký Còm 2- Nhà báo Thư Sinh tản mạn về một vụ đạo văn rất bỉ ổi qua bài viết  chuyện "ông Són Còm" chết mà vui,  mà chủ nhiệm kiêm chủ bút Phạm Lễ cho đăng trên CM Magazine số 297 phát hành tháng 9/2013 . Bài viết không đề tên tác giả. Nhưng theo Ô. Thư Sinh cho biết tác giả đã đạo văn gần như nguyên con bài viết của nhà văn Tràm Cà Mau 2-Bản copy các trang 73,78, 80 chuyện " ông Són Còm " chết mà vui, đăng trên CM Magazine số 297 3-  Trang bìa tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Tràm Cà Mau và bài viết " Ngộ  Đạo Đất Trời"  đăng  ở trang 215 4- Nguyên văn truyện ngắn " Ngộ Đạo Đất Trời "  đăng trên Website  Vnthu quan với lời chú thích : Copy Sách Truyện từ Vnthuquan mà không ghi rõ nguồn và người đánh máy là hành động ăn cắp đáng xấu hổ!
BẮT ĐƯỢC KẺ TRỘM
* KÝ CÒM
Chuyện khó tin nhưng có thật, một người bệnh tim mạch, vóc dáng Thư Sinh, phải giải phẫu thay van tim cách nay cả năm trời, tuy chưa bình phục hẳn nhưng đã tóm được một... tên trộm! Tay đạo chích này lại thuộc loại có học vị cao Tiến sĩ, bác sĩ, quá trình từng là một sĩ quan hải quân, lại có phép thần thông biến hóa, đương sự có biệt tài cùng một lúc xuất hiện tại hai ba nơi. Nơi thì nhảy toán, nơi thì tình báo chuyên...nhảy vào mật khu cứu rất nhiều  đồng đội, khi thì cận vệ yếu nhân chuyên  ngồi dưới....đáy biển mắc cá vào cho TT Thiệu giật lên để...giải trí, cùng một lúc tuy là hạ sĩ quan thông dịch nhưng có hình ảnh chứng minh đương sự được chọn đọc diễn văn trước đại hội đảng Cộng Hòa, lúc thì hướng dẫn yếu nhân đi công du...Một người trí tuệ, quyền chức như vậy mà đi...ăn trộm mới thất là nguy hiểm, nguy hiểm ở đây là sự tinh vi (trí thức mà đi ăn trộm, có ai mà ngờ được nhẩy!) . Quí độc giả muốn biết kẻ trộm trí tuệ này là ai, kẻ bắt được ông trộm này là ai? Ông ta ăn trộm được cái gì? Xin theo dõi phần...Tản mạn dưới đây:
(Ký Còm chỉ viết vài dòng mào gà) 
CM MAGAZINE: MỘT VỤ ĐẠO VĂN CỰC KỲ THÔ BỈ
* THƯ SINH
Đã chừng gần một năm nay, không thấy tôi hiện diện trong làng báo Bắc Cali, nên nhiều bạn tìm hiểu xem tôi có gặp “sự cố” gì không. Thưa, có chớ! Tôi bị một phùa mổ tim “by pass,” và đang trong giai đoạn bình phục. Có điều, chuyện bình phục hơi chậm. Thế nên, đành tạm gác bút chờ con tim chân chính nó Ô kê, thì mới tản mạn với các bạn được.
Thế nhưng, tại sao lại có bài Tản Mạn đầy tính đột xuất này?
Ấy chẳng qua là vì tôi cảm thấy bị dị ứng với cái lá thư mà ông bỉnh bút Phạm Lễ trả lời cho một độc giả mang ám số Nguyễn 4993, đăng trên báo lá cải "Xi Em" số 293, phát hành vào tháng 3 năm 2013. Lá thư không dài lắm, nhưng là dịp để ông bỉnh bút vừa nổ về cá nhân mình, và đồng thời mỉa mai đến hai đồng nghiệp khác. Tôi cũng được ăn theo bằng một đoạn viết như sau:
“Nhưng có bạn đọc thân thiết khác trong làng viết thuê cho tôi biết bài viết ký tên Ký Còm là do một ông bệnh nhân mới thông tim, cựu sinh viên Văn Khoa tấn tới hiện nay ngồi nhà vừa chăm sóc cháu ngoại vừa kiếm tiền cà phê.”
Tôi nghĩ, bỉnh bút Phạm Lễ, vì văn dốt vũ dát, nên chỉ đoán theo kiểu anh thầy bói mù sờ voi vậy thôi. Vì trong làng báo vùng Bắc Cali này, chỉ đếm chưa tới năm đầu ngón tay những nhà báo xử dụng lối viết “Phiếm.” Văn phong mỗi người đều có nét riêng, không ai giống ai. Về điểm này, thì độc giả rất dễ nhận ra. Vậy, thử hỏi, làm sao tôi viết thuê cho ông Ký Còm, mà qua mặt được độc giả. Tôi có văn phong riêng của tôi, không thể nào nhập nhằng với đàn anh Ký Còm. Tôi lại viết như một thú tiêu khiển trong tuổi già, nên chẳng mấy lưu ý đến tiền bạc. Đồng nghiệp nào muốn đăng bài của tôi, chỉ cần gọi điện thoại, là tôi vui vẻ chấp thuận, mà không đòi hỏi một điều kiện gì. Nên quý bạn độc giả chẳng mấy lạ khi thấy những bài tản mạn của tôi được đăng cùng một lúc trên nhiều tờ báo trong vùng.
Ngay chính bỉnh bút Phạm Lễ cũng đã từng tự nhiên như người Hà Lội, lấy bài tản mạn của tôi đăng trên tờ lá cải “Xi Em,” mà không hề xin phép tác giả.
Thực sự, nếu Phạm Lễ liên lạc thẳng với tôi, tôi cũng từ chối thẳng thừng. Vì trước sau như một, tôi vẫn coi tờ báo lá cải “Xi Em” của hắn là một tờ báo lá cải hạng bét. Và sau này, tôi mới vỡ lẽ ra rằng, Phạm Lễ đã đi đường tắt, qua ngả ông ký giả Cao Sơn, người quản lý những bài viết của tôi.
Nhân tiện đây, tôi cũng xin nói đến một chút về ông bạn Cao Sơn của tôi. Ông ấy, vốn tính nóng nẩy, nhiều khi, tới mức độ trở thành thô lỗ. Nhưng sau khi đã “ hạ hỏa “ rồi, thì đương sự lại rất mềm mỏng và tỏ ra rất tận tụy với những việc mà bạn bè và các đoàn thể giao phó.
Phạm Lễ cũng đã một thời kết bạn với Cao Sơn, và đã được Cao Sơn giúp đỡ rất nhiều. Vậy mà, hắn vẫn phản bạn, dùng tờ báo lá cải và phương tiện Internet, ủng oẳng cắn lại bạn.
Từ một mục sư dởm, hắn quay 180 độ, trở thành một phật tử. Chẳng biết thân tâm hắn có “thường an lạc,” như hắn vẫn thường rêu rao hay không. Mà xem chừng đụng phải Phật tử Hoa Hoàng Lan, thì hắn lấm la lấm lét, như kẻ cắp gặp bà già. Quả vậy, bà Phật tử Hoa Hoàng Lan trên cơ phật tử Phạm Lễ rất xa. Cứ nhìn hình ảnh thê thảm của Phạm Lễ khi bị bà Hoa Hoàng Lan bợp tai, ta mới thấy bao nhiêu những cái phét lác nổ sảng của Phạm Lễ đều trở thành ảo tưởng. Đường đường một đấng anh hùng (biệt kích nhảy toán, võ sư, tình báo Việt Nam Cộng Hòa, sỹ quan cận vệ phủ Tổng Thống, đại úy Hải quân, bác sĩ Bê Em Đi-BMD-, chủ bút Ê Đít To...), thế mà gặp bà Hoa Hoàng Lan, chân yếu tay mềm ở đâu, là y ta cuốn gói chạy có cờ.

 
image
*PHẠM LỄ TÊN THẬT LÀ PHẠM CÁT LỢI, BỊ HHL ĐẬP BỂ MẮT KÍNH TẠI GÓC ĐƯỜNG ALVIN & BOWLING GREEN NGÀY 15/2/2009 CŨNG VÌ CÁI TẬT CHỬI BẬY, VU CÁO
(Hình được trích ra từ trên các diễn đàn Internet).

 
 




image
Mắt kiếng Phạm Lễ  bị đập bễ , gãy gọng nằm trơ vơ trên sân cỏ 
 

 




 




Cũng có thể phân tích thói ngứa mồm, ngứa miệng của Phạm Lễ là do mặc cảm thua kém người khác. Vì đã thua kém người ta, thì chỉ có cách xả xú bắp bằng ... chửi bậy.
Nhưng chửi gì thì chửi. Đến khi Phạm Lễ đem căn bệnh ngặt nghèo của bạn đồng nghiệp ra trù ẻo- thì đó là tư cách của một kẻ vô liêm sỉ, bất nhân, bất nghĩa.
Đáng lẽ, nếu còn một chút tự trọng, Phạm Lễ phải khép cái miệng vẩu của hắn lại, để sám hối phục thiện.
Nhưng vẫn chứng nào tật nấy, y ta vẫn không thay đổi cái bản chất bất nhân bất nghĩa vốn đã lậm vào tận xương tủy. Trái lại, hắn còn tăng nghệ thuật chửi xéo rất là ác độc hơn nữa, bằng cách cho đăng bài viết “ Chuyện ông Són Còm chết mà vui trên CM Magazine số 297, tháng 9/2013. Bài viết không đề tên tác giả. Nhưng những độc giả tinh ý đều biết ai là tác giả bài này rồi.
Bài viết đã gây phẫn nộ cho anh em làng báo và độc giả. Đến như Thư Sinh tôi đây, cũng đã phải nổi nóng, và phản ứng bằng bài Tản mạn mang tính đột xuất này.
 Câu hỏi được đặt ra ở đây là, một kẻ bất tài vô tướng (đã hèn nhát không dám đề tên thật của mình ), văn chương lủng cà lủng củng, bất thành cú – mà lại có thể viết một bài văn sâu sắc và thâm thúy đến như thế.
Câu hỏi này, chút nữa, tôi sẽ giải tỏa cùng các bạn.
Trước mắt, chỉ biết, sau khi Câu Lạc Bộ Báo chí của ký giả Lê Bình trao đổi Email với các thành viên để bàn về việc viếng thăm an ủi hai đồng nghiệp Cao Sơn và Nguyễn Xuân Hoàng- thì chính Phạm Lễ là kẻ mau mắn nhất xung phong đòi đóng góp $100. Ai cũng biết, đây là trò láu cá, mất dạy của hắn. Với trò khỉ đó, hắn đã gài Câu Lạc Bộ Báo chí vào thế việt vị, và tạo ra lòng tự ái nơi hai đồng nghiệp đang lâm bạo bệnh. Vì sau đó, khi tin tức được phổ biến lên mạng, cả hai đồng nghiệp đều khéo léo từ chối. Và cuộc họp về việc thăm viếng hai đồng nghiệp diễn ra vào ngày thứ bảy 14/9/2013 tại nhà hàng Hội An Bistro, chỉ lèo tèo khoảng một chục anh em ký giả và thân hữu. Phạm Lễ không đến. Có lẽ, hắn sợ bà Hoa Hoàng Lan cũng đến chăng?. Cách đây không lâu, bà ấy đã... "chụp hụt" gã tại quán cà phê Paloma. Nhưng hụt không có nghĩa là thoát. Đi đêm mãi, Phạm Lễ ắt sẽ có lúc gặp... ma đàm Hoa Hoàng Lan!
Không phải riêng bà Hoa Hoàng Lan. Phạm Lễ đã gây ân oán với rất nhiều người. Nên khẩu nghiệp của hắn rất nặng. Bà Hoa Hoàng Lan và những nạn nhân của hắn khỏi cần chụp hắn làm gì. Vì nếu chúng ta tin vào luật nhân quả, Phạm Lễ khó thoát khỏi lưới trời.
Bây giờ, tôi mới bàn đến bài viết “Chuyện ông Són Còm” chết mà vui. Để quý bạn thấy, Phạm Lễ còn tàn độc hơn cả Tây Độc Âu Dương Phong trong truyện kiếm hiệp Kim Dung. Vì chỉ với một mũi tên nạp vào cung CM Magazine, hắn đã bắn được tới hai con nhạn là đà, là đồng nghiệp của hắn.
Và chúng ta phải tinh ý lắm mới thấy cảnh bày binh bố trận qua những câu văn tối mò và bất thành cú, nơi trang 73 như sau:
“Nếu có ai biết ông Són Còm đang cận kề cái chết mà áí ngại cho ông, thì ông cười vui mà an ủi họ-chứ không phải là họ an ủi ông- rằng, nếu tin theo đạo Chúa, thì khi chết được về thiên đàng- ngồi dưới chân Chúa, sung sướng thế sao mà ai cũng sợ chết?
Nếu theo đạo Phật, thì khi chết cũng sẽ về Tây Phương Cực Lạc, thi mừng vui chứ sao lại bi ai?
Khi biết ông bị ung thư sắp chết, thì phút đầu tiên, ông lặng người đi. Nhưng rất mau sau đó thì ông mới hiểu ở đời chơi bời nhiều quá thành ra kiệt sức gây nên bệnh, khi hành nghề mà vô đạo đức ăn không nói có chỉ vì vài xu lẻ tay sai VC chửi bới ân nhân của chúng, nên nghiệp lực vận vào thân quá xâu, đức hạnh không có ai cũng hung hăng gây gổ chửi bới theo chỉ thị của VC mà tự mình nhận từ vài tên TLS/ VC ở SF và VN thì cho đến lúc này Són Còm mới thấy cái nhân duyên ở đời “ác nhân thi ác báo” sắp chết là thế... Ông không ăn năn hối cải để chọn con đường sau, nên cứ buồn bã, hoang mang, bi ai. Ông thấy cuộc đời bỗng đáng ghét hơn, xấu hơn. Ông mở lòng thù hận với nhiều người tại sao ông lại bị chúa, phật bắt phải quằn quại trong đau đớn chờ tử thần trong đón nhận từng thời khắc, từng ngày còn lại.
Mỗi sáng dậy, ông phải vểnh mồm lên phun máu dơ vào bất cứ ai, và nói chuyện cùng hồn bà vợ, vì ông nghĩ rằng, sau khi nhắm mắt nằm xuống, thi dù có muốn tử tế với những người thân thương, cũng không còn làm được nữa.
Ông Són Còm còn dặn thêm trước vong hồn vợ rằng “đừng đăng cáo phó gì cả.”
Nhưng đến đoạn văn ở trang 78, tác giả lại cho vợ của Són Còm sống lại. Nguyên văn như sau: “Bởi thế, ông Són dặn vợ con đừng xây mộ, tạc bia cho ông làm chi.”
 Đấy, những đoạn văn tối nghĩa như thế. Xin hai đồng nghiệp Cao Sơn và Ký Còm lên tiếng phản hồi dùm tôi.
 Tôi chỉ xin vạch ra một điều ghê tởm này thôi. Đó là tác giả dấu tên đã cả gan ăn cắp hầu như nguyên con truyện ngắn “Ngộ Đạo Đất Trời” trong tuyển tập “Triết lý củ khoai” của nhà văn Tràm Cà Mau, do nhà xuất bản Văn Học phát hành năm 2004.
Và chỉ duy nhất có đoạn viết nơi trang 73 mà tôi trích dẫn ở trên là do tác giả dấu tên “sáng tác.” Còn lại, hắn thuổng văn ông Tràm Cà Mau, không sót một dấu phẩy hay dấu chấm. Hắn chỉ cần đổi tên ông Tư trong bài viết của nhà văn Tràm Cà Mau, thành tên Són Còm.
Nhưng thiên bất dung gian, có thể vì quá vội vã hoặc bất cẩn, hắn đã quên đổi tên ông Tư thành Són Còm nơi trang 80 trên CM Magazine: “Mọi người ra về, lòng nhẹ nhàng, tưởng như đi trong mơ. Từ phía nhà ông Tư, còn vang vọng nhạc vui đưa tiễn đám tang khách.”
Tôi biết tỏng tòng tong, khi ăn cắp văn người ta, kẻ cắp chắc cũng biết thế nào là tác quyền, qua hai chữ Copy Right trong luật Mỹ. Kẻ cắp phải ra tòa coi như chỉ có lỗ sặc gạch. Ngay trong làng báo Bắc Cali, cách nay khoảng 10 năm, cũng đã xảy ra một vụ cầm nhầm. Dù chỉ cần cầm nhầm vỏn vẹn 14 chữ thôi, tuần báo Việt Mercury đã phải bồi thường khoảng chục ngàn đô. Tính đổ đồng, một chữ bị cầm nhầm, đáng giá hai ngàn đô! CM Magazine cầm nhầm văn của ông Tràm Cà Mau khoảng hai ngàn chữ. Ông Tràm mà lôi Phạm Lễ ra toà, hắn ta chắc sẽ sạt nghiệp!
Mà không phải chỉ bấy nhiêu, trong chuyện ăn cắp sở hữu trí tuệ, điểm tồi tệ nhất, là ở chỗ: CM Magazine còn vô liêm sỉ đến độ đã sửa đổi hoàn toàn tính cách nhân vật chính trong truyện “Ngộ Đạo Đất Trời,” làm hại đến uy tín của nhà văn Tràm Cà Mau đối với người đọc. Vì nhân vật Ông Tư, qua ngòi bút lươn lẹo của kẻ đạo văn, đã trở thành một con người xấu xa hẹp hòi, thiển cận.
Phải chăng những thói xấu này, cũng đã nằm sẵn trong con người Phạm Lễ?
Nên với vai trò chủ nhiệm kiêm chủ bút tờ báo Lá cải CM Magazine, hắn ta phải chịu hoàn toàn trách nhiệm về vụ đạo văn cực kỳ thô bỉ này.
THƯ SINH
 Nguồn : Thiên Hạ Sự. Nhật báo Thời Báo, thứ bảy, chủ nhật28,29-9-2013                 
 photo CMmagazine1.jpg
np.com.ua/
www.apple-one.com.ua
essay-outline.com/

Dẫu sao cũng đừng sợ hãi con người...

Details
Category: Thư Viện

 

 

Em mười bảy tuổi, ngoan hiền và trong sáng. Đi học rồi về nhà. Không dùng điện thoại di động. Nhưng bỗng dưng em phải trải qua một tuần ác mộng: cửa sổ offline ở YM đầy ắp những lời cợt nhả, bạn cùng lớp xầm xì bàn tán, điện thoại nhà reo liên tục lúc mười một giờ rưỡi đêm những giọng đàn ông xin gặp em. Khóc nức nở, em không biết chuyện gì xảy ra với mình. Ba mẹ em tức điên, định đổi số điện thoại.. Nhờ sự giúp đỡ của ông anh họ, cả nhà phát hiện ai đó đã đưa tên, nick và cả số điện thoại của em lên một diễn đàn với lời mời gọi ỡm ờ. 

Read more …

Quy Luật Tình Yêu: Sòng Phẳng, Ích Kỷ, và Vị Tha

Details
Category: Thư Viện

 

Đi cùng với Sòng Phẳng là Khô Khan, Ích Kỷ sánh đôi cùng Bất An và người đón đợi Vị Tha chính là Hạnh Phúc.

Ba hành khách cùng đi trên một chuyến tàu tới ga Tình Yêu: Sòng Phẳng, Ích Kỷ và Vị Tha. Cả ba đều mang theo mình hai gói đồ: Nhận và Cho, nhưng độ nặng nhẹ khác nhau

Read more …

  1. Cánh tay vạn năng bẻ cong mọi con đường
  2. Liệu pháp tế bào gốc ứng dụng trong thẩm mỹ: Khoa học hay thương mãi?
  3. Đừng Bao Giờ...
  4. Việt Nam để quốc tang tướng Võ Nguyên Giáp trong hai ngày
  5. Truyền Thông Chưa Được Hoạt Động Như Một Quyền Lực Thứ Tư Như Người Ta Vẫn Ảo Tưởng
  6. Con Tôi Đi Nhận Xác "Chồng"!
  7. Thiên H? s? Ký Còm: Thân tâm an l?c
  8. Nguyễn Xuân Hoàng: Chàng tỳ kheo giữa phố đông người
  9. Sống - Chết
  10. Giải mã Lưu Quang Vũ

Subcategories

Thiền VIPASSANA

Văn Hóa - Luân Lý - Đức Hạnh

Sức Khỏe

Du Lịch

Truyện Ngắn, Thơ

Thuộc về lịch sử

Viết Về Nước Mỹ "Chọn Lọc"

Dành cho người lớn

Tài Chính / Đầu Tư

Nghề Nghiệp / Việc Làm

  • 23
  • 24
  • 25
  • 26
  • 27
  • 28
  • 29
  • 30
  • 31
  • 32
 
Sức Mạnh Cộng Đồng

Thống Kê

  • Articles View Hits 12475465

Lịch Âm Dương