MM, 26/11/2011

3 giờ 26 phút sáng,

nhìn màn hình vi tính

đôi mắt vô hồn

Chợt,

chuông báo có tin nhắn mới

giật thót... không nhẽ...

bỗng lạnh toát

mười đầu ngón tay run rẩy.

Đập vào mắt, "Daddy"

nhịp tim trở lại bình thường

im lặng buổi đêm

bình yên đến lạ

nhìn chữ "Daddy" một hồi 

môi mím ko ngăn nổi nụ cười...

rồi khẽ click view

"bo ko biet co nhan tin dc kg,
 
bo dang ngoi cho xe ve qn,
 
bo nho con nhieu lam,
 
bo thuong con ua nuoc mat.
 
Chan cung da mem con nhe"

Nước mắt trào ra ngay tắp lự

nghẹn ngào nấc ko thành tiếng

không kịp thở... không kịp nén...

không kịp chờ... không kịp đợi...

Cảm nhận rõ

có tiếng vỡ

tan

nát

vụn

mất

có lửa cháy

nóng

bỏng

rát

đau

..............................................

Bàng hoàng

Ngộ

Sợ

Hoảng hốt

Phát cuồng.

Hỡi tim con lầm lạc nơi đâu

lòng gào thét mà chẳng chịu về,

cho hồn xưa bố âu yếm chăm chút

nay đã trôi dạt chốn mù mây?

cho tâm huyết bố một đời dành trọn

đang dần phai loãng cùng khói sương?

cho ước vọng bố tha thiết ấp ủ

bỗng chốc hóa ảo mộng vợi xa?

Khóc

rồi thấm

Tỉnh

và nhớ

Ôi! Biển trời yêu thương của bố

con gái cún nằm gọn trong lòng

Ôi! Một thưở ấu thơ ấm nồng

vắt vẻo vai bố, con cười toe

Ôi! Hà Nội đằng đẵng tháng năm

Cả mùa thu bố gói vào trang thơ

Ôi! Thế giới muôn màu kỳ diệu

bức họa bố tỉ mẩn vẽ cho con

Ôi! Bài học tình người thấm đượm

bố trao con son sắt một đức tin

Ôi! Hơi thở sự sống quý báu

truyền tâm con một lời nguyện cầu

Ôi! Đường đời những lúc mệt nhoài

bàn tay bố đỡ nâng bước con đi...

lấy tay quẹt ngang,

mặt mũi tèm lem

mà vẫn mơ màng

Lại cười

không nhạt như xã giao hằng ngày

không tươi như cún con thời bé

không buồn như con gái thẫn thờ

Nụ cười

tự nhiên và giản dị

như bao lần con nhớ bố, bố ơi!

Là gió biển ùa vào lòng mát rợi

Là mật ngọt lắng dịu nơi đáy tim...

Là đặc ân mà ông trời ban tặng

Niềm hạnh phúc tột bậc con có hay???


Chú thích:

dc ko: được không

ko: không

qn: Qui-Nhơn