Sưu tầm trên Facebook
Boy : Lấy anh nhé
Girl : Anh có nhà không?
B : nhà thuê ...
G : Có xe không?
B : xe đạp ... ...
G : lương anh bao nhiêu ?
B : 15 triệu ........... 1 năm
G : hơ, vậy a dựa vào đâu mà bảo tôi lấy anh ?
B : Anh thương em mà
G : thương ? thương tôi bao nhiêu ? mấy lạng, mấy cân ?
B : anh yêu em
G : Yêu ? Yêu có mài ra cơm mà ăn được không?
Chàng trai đỏ tía tai cúi mặt bước đi ...
2 năm sau ...
B : lấy anh nhé
G : đã có nhà chưa?
B : không, có biệt thự thôi
G : có xe không?
B : có, 4 bánh thôi
G : lương bao nhiêu?
B : anh không có lương, vì anh phải trả lương cho nhân viên
G : uhm ... em lấy anh
Cô gái đã đồng ý lấy chàng trai nhưng cô không hề để ý rằng chàng trai không hề nói yêu cô .....
3 năm sau ...
B : mình ly hôn đi
G : tại sao ?
B : Tôi yêu người khác rồi, cô ấy đẹp hơn cô nhiều
G : nhưng em mới là vợ anh
B : không, cô chẳng qua chỉ thích tiền, thích xe, thích nhà của tôi thôi.
G : chẳng phải anh nói anh yêu em sao? em vẫn còn nhớ mà
B : Nhưng lần đó cô không đồng ý, khi cô đồng ý thì tôi lại không hề nói điều đó.
Tái bút: Hãy sống đơn giản, yêu giản đơn và luôn biết quý trọng những người yêu thương mình . . . . . Tiền bạc, vật chất, địa vị xã hội cũng sẽ theo thời gian mất đi mà thôi . . . . ĐỜI LÀ VẬY . . . . Giữ chút tình nghĩa với nhau thì khó . . . . chứ muốn khốn nạn với nhau thì rất dễ.