*Ký Còm, mục Thiên Hạ Sự của nhật báo Thời Báo số 5848, phát hành ngày Thứ bảy, Chủ Nhật 30 tháng 6, một tháng 7/2012 tại San Jose
Hôm nay Ký Còm xin nhường cột báo nhỏ này dành cho vài quí vị đóng góp ý kiến sau “biến cố Bùi Tín” đến San Hô Dê nói chuyện. Mời quí bạn đọc theo dõi:
BÙI TÍN: CỤ GIÀ 85 GIỮA HAI LẰN ĐẠN
*CHU ƯNG
Cộng đồng Việt Nam trên khắp thế giới đều có một lập trường là chống cộng. Chống cộng có nhiều phương thức, nếu chống cộng mà chỉ đi biểu tình, hoan hô, đả đảo, la hét om xòm thì có lẽ cũng cần nhưng chưa đủ. Chống cộng phải thực hiện được những mục tiêu gần và xa. Gần là không cho cộng sản sinh hoạt, tuyên truyền trong cộng đồng ta, xa là được những người trong nước nức lòng và các lãnh tụ cộng sản phải nhìn ra chủ nhĩa cộng sản mà họ đang theo đuổi là phi nhân, gian xảo, lừa dân hại nước không còn thích hợp nữa để họ giác ngộ chấp nhận thay đổi.
Xa hơn nữa là giới thanh niên ý thức được việc những người quốc gia đang làm là đúng, rồi noi theo để tiếp nối gương của các bậc cha anh.
Chống cộng không phải là một phương tiện đánh bóng tên mình rồi chụp mũ cho những người khác. Chống cộng chỉ để áp đảo đối phương không cần biết họ là bạn hay thù chỉ gây chia rẽ cộng đồng, đưa đến hỏng đại cuộc vì hậu quả ngược, không thuyết phục được ai mà chỉ có lợi cho cộng sản mà thôi.
Suốt hai thời đệ nhất và đệ nhị Cộng Hòa, chính nghĩa của chúng ta là chống cộng để bảo vệ miền Nam tự do. Vì muốn giả thiểu bớt thiệt hại, chia rẽ đối phương theo phương ngôn “thêm bạn bớt thù” mà sách lược chiêu hồi ra đời mở đường cho hàng vạn bộ đội cộng sản về với quốc gia. Trong số này có rất nhiều người được trọng dụng như thượng tá Tám Hà, nhà văn Xuân Vũ đã được giải thưởng Văn học Nghệ Thuật của tổng thống với tác phẩm “Đường đi không đến” và “Xương trắng Trường Sơn,” ai cũng vui mừng vì đã chiêu hồi được những người tài về phục vụ quốc gia. Ngày đó, hàng đêm sau tiếng nói “Dạ Lan” rồi chương trình phát thanh chiêu hồi với bản nhạc mở đầu “Ngày về” của Hoàng Giác, tác giả là người bên kia chiến tuyến, Lưu Hữu Phước với bài Quốc ca Việt Nam Cộng Hòa hoặc “Sơn Nữ Ca” của Trần Hoàn mà sau này là bộ trưởng văn hóa cộng sản Hà Nội. Những việc này đã làm nức lòng các văn nghệ sĩ miền Bắc hướng về miền Nam. Hàng đêm các cán binh cộng sản thường lén mở đài phát thanh Sài Gòn để nghe các chương trình này.
Hồi chánh về với Quốc Gia
Chung lưng dựng nước xây nhà Việt Nam.
Những người cộng sản đã sống trong lòng địch, khi về hồi chánh, chống cộng không thua gì chúng ta, vì họ còn phải đề phòng sự trả thù của những người mà ngày xưa từng là đồng chí của họ. Nếu không có một Gorbachev và một Yeltsin là những Tổng bí thư đảng cộng sản Liên Xô cảnh tỉnh thì thế giới hôm nay không biết như thế nào, khi khối cộng sản Đông Âu và Liên Xô chưa sụp đổ?
Nghi ngờ và cảnh giác là chuyện đương nhiên, nhưng cố chấp gạt bỏ những ý kiến hoặc phương thức làm việc của người khác là có vẻ võ đoán và cũng dễ sai lầm đưa đến thất bại.
Trước đây, một Hoàng Minh Chính một đảng viên cao cấp, kỳ cựu đã từng nắm giữ chức giám đốc học viện Mác Lê của Hà Nội, rồi công cảnh tỉnh, ly khai, không chấp nhận đường lối của đảng cộng sản Việt Nam, liên lạc với các nhà dân chủ Việt Nam hải ngoại. Ngày ông mất, có một số người muốn phủ cờ quốc gia làm lễ truy điệu, một nghĩa cử “Nghĩa tử là nghĩa tận” để an ủi linh hồn ông cũng như các đảng viên trong nước phải nể vì nghĩa cử đẹp đẽ của người quốc gia chúng ta. Thì ở đó có vị chủ tịch cộng đồng ở San Jose gào lên “nó không đáng phủ cờ quốc gia.” Tôi không dám nói là sai hay đúng, tôi cảm thấy tội cho vong linh người quá cố! Và tôi chắc rằng ở trong nước mấy tay cộng sản gộc sẽ bảo nhau -"Đáng kiếp! Cho mà sáng mắt ra với những tay nào muốn bỏ đáng mà theo họ!”
Cổ nhân có câu: “Đánh người chạy đi chứ ai lại đánh người chạy lại.” Tại sao chúng ta lại có thái độ cố chấp không dung tha đối với những người chạy lại với chúng ta như thế?
Ông Hoàng Minh Chính, ông Bùi Tín không phải là người ngã ngựa, các ông ấy chỉ xuống ngựa bỏ cuộc chơi mà họ đã lỡ theo đuổi từ lâu. Người ngã ngựa chúng ta không nỡ đánh họ, kẻ xuống ngựa để đi theo mình sao chúng ta lại nỡ bầm dập họ?
Năm nay ông Bùi Tín đã 85 tuổi, cái tuổi gần Đất xa Trời, chắc ông cũng chẳng bao giờ muốn trở thành lãnh tụ của Cộng Đồng hải ngoại hoặc trưởng ban này, chủ tịch kia. Ông là con của cụ Bùi Bằng Đoàn nguyên chủ tịch Quốc Hội đầu tiên của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, ông đã theo phong trào kháng chiến sau trở thành dại tá bộ đội cộng sản, người trong đoàn quân tiền phương vào tiếp quản dinh Độc Lập ngày 30-4-1975. Sau đó trở thành phó tổng biên tập báo Nhân Dân và tổng biên tập báo Nhân Dân Chủ nhật - cơ quan ngôn luận chính thức của đảng cộng sản Việt Nam. Nói rằng ông bất mãn với chính sách đãi ngộ của đảng thì chưa chắc!
Với chức vụ và trình độ của ông, nếu sống trong nước thì với tuổi 85 cũng vui thú điền viên cùng vợ con hà tất gì phải sang Pháp sống lưu vong cô đơn 21 năm để viết các bài báo cho Pháp, Mỹ, cùng các đài phát thanh để cở võ cho tự do đa nguyên đa đảng cùng vạch trần các tội ác, tội bán nước của các lãnh tụ cộng sản Việt Nam đương quyền. Con người chúng ta, mỗi người có một khả năng và ý chí, có lẽ ông Bùi Tín có máu thích làm cách mạng nên khi người Pháp đo hộ Đông Dương, ông đã đi theo đoàn thanh niên cứu quốc của Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội gồm cách đảng phái quốc gia. Sau Hồ Chí Minh tiêu diệt các đảng phái khác để Mặt Trận Việt Minh biến thành đảng Lao Động mà thực chất là đảng Cộng Sản. Nằm trong một guồng máy hung hãn, tàn bạo, mất nhân tính muốn thoát ra không phải chuyện dễ. Sơ hở là bị nghiền nát ngay. Hàng ngày vẫn phải:
“Áo cơm ràng buộc lấy nhau
Vào luồn ra cúi công hầu mà chi.”
(Kiều)
để rồi tới năm 1990, nhân cơ hội sang Pháp ông mới quyết định ở lại để được tự do thực hiện những đóng góp của mình cho đất nước, nói lên những âm mưu thâm độc của nhà cầm quyền cộng sản.
Trong các cuộc nói chuyện, ông có bộc bạch là đời sống của ông rất khó khăn, nhưng 21 năm nay chúng ta cũng chẳng mất đồng nào cho ông cả thì sợ gì!
Có lẽ những người nghĩ về đại sự thì việc nhỏ không chấp và không quan tâm.
Là người Việt Nam tỵ nạn cộng sản, cựu sĩ quan quân lực Việt Nam Cộng Hòa (khai trước để khỏi bị chụp mũ), tôi có cái hãnh diện của người quốc gia, nên những việc làm sau đây tôi không đồng ý, vì theo thiển ý của tôi, những việc đó không cần thiết và không đủ để đồng bào tin tưởng cũng như những người yêu nước trong và ngoài Việt Nam tin tưởng và khâm phục.
- Ông Trần Trung Chính hô hào mấy “không.”
Không nói chuyện, không tiếp xúc với cộng sản. Theo các bạn thì: Ông Bùi Tín hôm nay có phải là cộng sản không?
- Đối chất mà ông Chính kể chuyện Napoleon với trận Waterloo... rồi vòng vo sang Tam Quốc và kết thúc bằng Đông Châu Liệt Quốc làm người ta tưởng ông là nhân vật thời Chiến Quốc!
- Luật sư Nguyễn Tâm cũng kêu gọi không tiếp xúc, không mở cuộc nói chuyện rồi phán một câu xanh rời cho ban tổ chức “Các anh ngây thơ lắm.”
thế rồi sau cuộc nói chuyện của ông Bùi Tín, đáng lẽ tổ chức tại học khu East Side lúc 1 giờ nhưng nghe nói vì áp lực của ông Lân Nguyễn và cô Vân Lê nên học khu không cho mượn nữa, ban tổ chức phải rời về thư viện Luther King, chúng tôi không thấy ông Trần Trung Chính và ông Nguyễn Tâm ra mặt lên tiếng trong buổi nói chuyện này, chỉ thấy một cụ T.Đ. (kính cụ tôi không viết tên). Hỏi tội ông Bùi Tín với lời lẽ mày-tao, thế nhưng ngày Chủ Nhật 24.6.2012 thì chính luật sư Nguyễn Tâm đã mời ông Bùi Tín đến đài Phồ Đêm của ông Nguyễn Xuân Nam để đối chất với ông Bùi Tín?
Ông Bùi Tín vẫn chấp nhận, vậy là luật sư Tâm đã đổi không thành có?
Trước đó, tại thư viện Luther King, ông Liên Thành cũng thách ông Bùi Tín đối chất, ông Bùi Tín cũng OK nhưng sau đó ban tổ chức cho biết ông Liên Thành đã rời phòng họp rồi!!!
Trở lại, cuộc đối chất của luật sư Tâm với ông Bùi Tín, chắc chắn bên đặt câu hỏi rất có ưu thế vì soạn sẵn và bàn tính kỹ.
Luật sư Tâm dùng kỹ thuật hỏi tội phạm nhân, vì với giọng chịch thượng và hay gạt ngang rồi gán cho ông Bùi Tín nói dài dòng.
Luật sư Tâm cũng ép ông Bùi Tín nhiều câu như: Tại sao ông sang Pháp mà mãi mấy năm ông mới dứt khoát được với chế độ cộng sản?
Theo tôi, câu hỏi này không tỉnh táo, với một người quyền cao chức trọng, bỏ lại cả sự nghiệp cùng gia đình cũng như bạn bè đã sinh hoạt già nửa đời người, nay dứt áo ra đi, dễ đi vào tử lộ, vì quốc gia ta cũng ghét và cộng sản rất căm. Với cái tuổi 65 hồi đó sức khỏe đã kém, kiếm sống càng khó hơn, lại táo bạo dấn thân vào giữa hai lằn đạn thì may ít rủi nhiều, tinh thần không hoang mang sao được.
Bản chất của con người là như vậy.
- Luật sư Tâm còn hỏi nhiều lắm, nhưng ông rất tỉnh táo và trả lời không bỏ vào đâu được, rốt cuộc luật sư Tâm phải tương một câu là ông nói nhiều ngoài câu hỏi (lạc đề), ông biện luật giỏi, ông Bùi Tín trả lời là “Tôi trả lời đơn giản lắm không bẻm mép đâu.” (Tôi không biết ai bẻm mép)
Lại một câu hỏi coi như là cú phạt đền để ông Bùi Tín sa lưới:
Luật sư Tâm: Ông cho Hồ Chí Minh mấy điểm?
Thật ra, nếu trong lòng người đã chịu ân sủng và chưa bị bạc đãi thì ít ra vì chữ “nghĩa” cũng đủ cho Hồ Chí Minh 1 điểm, nhưng ông Bùi Tín trả lời ngay là 0 điểm. Luật sư Tâm coi như đá phạt đền trật ngoài lưới. Vì nếu ông cho 1, 2 điểm luật sư Tâm sẽ khai thác lớn chuyện là ông ta còn ca tụng Hồ Chí Minh.
Thẩm cung, ghép cung, ép cung cũng không xong, ông luật sư đành phải tương một câu hỏa mù: “Tôi sợ ông.”
Ông Bùi Tín khuyên đừng sợ ông mà chỉ nên sợ ma quỉ, vì riêng ông rất đơn giản!
Cuộc nói chuyện này cho chúng ta thấy rõ con người của ông Bùi Tín và luật sư Tâm hay dở, tốt xấu, đúng sai miễn bàn.
Câu chuyện làm tôi liên tưởng đến chuyện “Khổng Minh khẩu triệt quần nho” và thái độ Tào Tháo lúc thả Quan Công về Thục, nhưng muốn Quan Công cảm nghĩa và phục cách xử anh hùng của Tào Tháo mà qui phục. Không biết ông Bùi Tín có phục luật sư Tâm không?
Tôi cũng không biết ông Bùi Tín có việc gì dối trá để sợ chúng ta không? Nhưng vui là ông sẵn sàng chấp nhận mọi đối chất với tinh thần hòa nhã và vui vẻ.
Nếu ai có sợ ông thì cũng không cần bắn bừa bãi, vừa mất uy tín vừa lỡ hết đạn chỉ có nước “khóc ngoài biên ải.”
Nếu luật sư Tâm vẫn nhận mình là người chuyên bênh vực người cô thế thì chính ông Bùi Tín hôm nay là người thế cô.
CHU ƯNG
CẢM NGHĨ VỀ BUỔI HỘI THẢO CỦA ÔNG BÙI TÍN VÀ CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT SAN JOSE
*Tác Giả: Cô Võ Ngọc Trang, biên tập viên diễn đàn Đàn Chim Việt
Đàn Chim Việt - Sáng thứ Bảy đầu mùa hè nắng dịu và ấm. Không muốn bỏ qua một ngày đẹp hiếm hoi, tôi dậy thật sớm đi tắm hơi, bơi, tập yoga, chuẩn bị tinh thần cho một sinh hoạt kế tiếp trong ngày mà tôi không tha thiết lắm. Sau bao năm chán ngán tới tận xương tủy và xa lánh các buổi hội họp liên quan đến người Việt, tôi quyết định tham dự buổi hội thảo của ông Bùi Tín cùng cộng đồng người Việt San Jose do nhóm Việt Học tổ chức.
Tin tức cho biết ban tổ chức đã gặp không ít khó khăn ngay từ đầu như hợp đồng thuê hội trường với Học khu East Side Union High School bị hủy bỏ, sự phản đối của một số các cư dân trong vùng, hàng loạt thư và bài viết tố cáo “đặc công đỏ” Bùi Tín và “bọn cò mồi, tay sai cộng sản” lần lượt được đăng tải trên các phương tiện truyền thông, và sau hết là lời kêu gọi biểu tình tẩy chay Bùi Tín và buổi hội thảo. Cuộc tranh luận giữa ban tổ chức và một số các nhân vật trong cộng đồng để giải quyết các khúc mắc cũng được thực hiện trước đó vài ngày. Nhưng cuối cùng, trên một đất nước mà quyền tự do hội họp và bày tỏ quan điểm luôn được tôn trọng, buổi hội thảo đã diễn ra vào sáng thứ Bảy, 23 tháng Sáu, trong một phòng họp sang trọng và hiện đại của thư viện Martin Luther King, thuộc thành phố San Jose.
Ai đến thư viện sáng hôm đó cũng sẽ thấy một quang cảnh rất quen thuộc của cộng đồng người Việt trước tiền đình thư viện – nhóm người biểu tình đứng rải rác đây đó cùng cờ vàng 3 sọc đỏ và nhiều biểu ngữ. Tôi cố ý đến muộn để tránh dự phần vào một nghi thức mà tôi, và không chỉ riêng tôi, cho là vô cùng ngớ ngẩn khi người Việt tổ chức hội họp bất kể vì lý do gì – chào cờ. Nghi thức này không thể thiếu vì nó là bảo hiểm “chính nghĩa quốc gia” của ban tổ chức. Tốn vài phút, đỡ đi nhiều rắc rối không cần thiết, thế thôi. Ý nghĩa thiêng liêng của việc chào cờ, mặc niệm đối với cuộc họp mặt đó như thế nào hình như chẳng ai quan tâm.
Tôi vào đúng lúc mọi người đã an tọa và ông Bùi Tín sắp bắt đầu phần thuyết trình của ông xoay quanh 3 vấn đề chính là hiện tình đất nước, giải thể cộng sản, dân chủ hóa Việt Nam. Tuy yếu và xanh xao vì tuổi tác và 3 cuộc giải phẫu tim, ông vẫn đứng thẳng trong hơn 30 phút, mắt hướng vào khán giả, tay không giấy bút, không một lần nhìn xuống, giọng trầm ấm, mạch lạc, rõ ràng, ông miên man nói về những vấn đề quê hương đất nước đã bao năm làm tim óc ông nhức nhối, chảy máu. Khách tham dự khoảng hơn 100 người, đa số thuộc thế hệ cha ông. Thỉnh thoảng có một vài tiếng vỗ tay, tiếng xầm xì bàn tán đồng tình phản đối, và dĩ nhiên không thể thiếu tiếng điện thoại di động reo inh ỏi và tiếng trả lời điện thoại. Không khí khán phòng nặng nề từ đầu như chùng thêm xuống sau phần thuyết trình, phản ảnh khách tham dự đã không hài lòng. Dường như họ đến vì một mục đích khác, không để nghe ông thuyết trình hay hội thảo mà để hạch tội và buộc tội ông.
Phần thảo luận bắt đầu. Quá khứ được dịp ùn ùn kéo nhau về, vẫn những câu chuyện của lịch sử nghe, đọc mãi thêm đau lòng và mệt mỏi. Hiếm hoi lắm mới có một vài phút thảo luận hướng về tương lai Việt Nam nhưng rồi cũng bị dìm vào quá khứ. Dù trong phòng có chưng cờ vàng ba sọc đỏ cùng cờ Hoa Kỳ, vẫn có người lên tặng ông Bùi Tín một lá cờ giấy. Sau đó thì họ lại vụng về cắm lá cờ vào chai nước và đặt trên bàn, trước mặt ông. Một lúc nào đó thì bức xúc lên đến đỉnh điểm. Trong không gian nhỏ bé của phòng họp và cuộc thảo luận, tiếng đả đảo vang lên. Vài người không còn giữ được bình tỉnh bỏ ra về, số còn lại tiếp tục cùng nhau lội ngược giòng. Một câu hỏi mang tính thời sự về quan hệ Việt Nam – Trung Quốc bỗng trở nên vô duyên, lạc lõng. Riêng ông Bùi Tín vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh, mạnh dạn lên tiếng phủ nhận tất cả những cáo buộc tội ác thiếu cơ sở về ông. Lập trường cộng sản của ông vào lúc tuổi trẻ cũng như hiện tại được ông giải thích và minh định rõ ràng. Ông khẳng định chỉ muốn làm nhà báo và sẽ sống và viết đúng với tư cách nhà báo. Lại có người mang cờ đỏ sao vàng và hình Hồ Chí Minh buộc ông phải xé bỏ để chứng minh ông đã thực sự phản tỉnh. Ông lặng lẽ nhận hình và cờ rồi đặt xuống bàn. Có lẽ ông thấy không cần phải “diễn tuồng” như thế. Tư duy của ông chỉ có ông hiểu và lương tâm ông làm chứng mà thôi.
Cuộc thảo luận kết thúc. Tôi như người bị hố vì bỏ cả buổi sáng đẹp trời đến tham dự mà không học hỏi được gì. Tuy nhiên, nhìn ở khía cạnh tích cực thì việc một cuộc hội thảo với nhân vật chính gây nhiều tranh cãi như cựu Đại tá cộng sản và TBT báo Nhân Dân Bùi Tín, được tổ chức và xảy ra ngay tại thủ đô chính trị của người Việt chống cộng đã là một thành công lớn. Nó đánh dấu sự khôn ngoan, chính chắn và trưởng thành trong phong cách đấu tranh cho tự do – dân chủ – nhân quyền của cộng đồng người Việt hải ngoại.
Chỉ có thế thôi thì không có gì để một người không bao giờ viết như tôi phải trăn trở, mày mò cả đêm ghi lại cảm tưởng của mình. Một việc khác đã xảy ra khi chúng tôi rời thư viện cùng anh bạn thành viên trong ban tổ chức và đụng phải nhóm người biểu tình. Họ xỉa xói, chửi bới chúng tôi là việt gian, là tay sai cộng sản. Không thành vấn đề, không sao. Tôi đã quen nghe chửi kiểu của họ. Bỗng nhiên hai người đàn bà đứng tuổi thô bạo xấn tới tạt nước vào người anh bạn tôi, làm anh phải tự vệ, dùng tay đẩy họ ra. Thế là họ có lý do để gây chuyện và bạo động. Cả nhóm 5-7 người đàn ông lẫn đàn bà vừa ào tới, vừa la to, “Đánh đàn bà à. Muốn đánh đàn bà phải không?.”
Trong khuôn viên của một thư viện mang tên nhà lãnh đạo có ảnh hưởng lớn nhất trong lịch sử Hoa Kỳ cũng như lịch sử đương đại của phong trào bất bạo động, những người này đã không hiểu lịch sử hay xem thường lịch sử mà họ dùng bạo lực với chúng tôi ngay trước mắt các nhân viên an ninh Hoa Kỳ. Man rợ hơn nữa là khi đã tách khỏi đám người bạo động này và được hai vị cảnh sát tháp tùng sang phía bên kia đường, họ vẫn đuổi theo, ra rả chửi như chỉ mình được “độc quyền” nạn nhân cộng sản, như nỗi đau nhân loại này chỉ mình họ gánh chịu.

Người đàn bà có mái tóc dài trắng xóa cùng ánh mắt ngây dại theo sát bên tôi. Nếu gặp nhau ở nơi khác, trong một hoàn cảnh khác thì tôi và bà đã có thể làm quen rồi thân. Nhưng ở nơi đây, bà chủ động đội “nón cối” cho tôi và nhiều người nữa để chúng tôi trở thành kẻ thù cộng sản của bà. Lợi dụng lúc tôi sơ ý, trước sự chứng kiến của người cảnh sát, bà phun toẹt nước miếng vào mặt tôi. Bãi nước miếng ghê tởm không hiểu sao lại rơi ngay vào miệng, đúng vào lúc tôi quay sang định khuyên bà hãy dừng lại. May có sẵn chai nước nhỏ trong tay, tôi vội vàng dừng lại, hối hả xối nước rửa mặt, xúc miệng, rồi hướng vào bà hét lớn, “You can’t do that. Protest but don’t use violence!” (Cô không thể làm thế. Hãy biểu tình nhưng không được dùng bạo lực).

Cô Võ Ngọc Trang dùng nước để rửa mặt sau khi bị một phụ nữ, đứng giữa hai cảnh sát viên, nhổ nước bọt vào mặt
Người cảnh sát gốc Việt chỉ tay vào bà ra lệnh, “Bà hãy đứng yên ở gốc đó.,” rồi quay sang tôi anh hỏi, “Are you ok? Do you want to press charges, Mam?” (Cô không sao chứ? Cô có muốn thưa bà ấy không?). Sự căm phẫn xen lẫn xấu hổ lúc này mới bùng lên trong tôi. Tôi muốn dạy cho bà một bài học nhớ đời để sau này bà sẽ biểu tình văn minh và có hiệu quả hơn. Để chúng tôi, thế hệ con cháu của bà, còn được phép hãnh diện với cộng đồng bạn khi thấy cái thế hệ già nua hai thứ tóc của bà mà con sung sức cùng con cháu đấu tranh chống độc tài, bất công xã hội. Tôi nhìn hai người cảnh sát đang chờ đợi câu trả lời của tôi. Họ lặp lại câu hỏi nhiều lần như muốn khuyến khích rằng tôi là công dân Mỹ, tôi có quyền thưa bà ấy gây mất trật tự nơi công cộng và có hành vi bạo lực, xúc phạm tôi ngay trước mắt các nhân viên công quyền. Tôi thầm nghĩ chỉ cần bà vào khám ngồi một ngày thì có lẽ bà sẽ bớt hung hăng đi. Nhưng cơn giận trong tôi dịu xuống nhanh chóng khi tôi thấy bà đứng im ở góc đường, mái tóc dài trắng xoá bay bay. Tôi thương hại cho bà và cho cả thân tôi. Tôi không hiểu bà và nhóm người biểu tình của bà chống ai, chống cái gì? Bỏ đi nghi vấn bà có thể là một trong những người cộng sản nằm vùng được gài vào cộng đồng để quấy phá, gây chia rẻ, tôi chia sẻ nỗi đau hận nào đó của bà. Tôi thấy tôi trong bà. Quay sang người cảnh sát tôi nói, “It’s ok. Please just let her go and thank you very much for your help.” (Không sao đâu. Hãy tha cho bà ấy và rất cám ơn sự giúp đỡ của anh)
Tôi chào hai người cảnh sát rồi bỏ đi mang theo hình ảnh người đàn bà tóc trắng. Bà là đại diện của một thế hệ chỉ biết sống cho quá khứ, của nỗi ám ảnh đã và sẽ mãi theo tôi.
Nguồn: Đàn Chim Việt on line.