Hội Từ Thiện Tìm Kiếm Trẻ Em Mất Tích Đông Nam Á.

Ngọc Lan/Người Việt, 26/8/2013


WESTMINSTER (NV) - Có lẽ chưa có một buổi ra mắt hội từ thiện nào mà nước mắt người tham dự lại rơi nhiều như thế. Có lẽ cũng chưa lần nào cô Asia Cunningham, đại diện văn phòng Thượng Nghị Sĩ Lou Correa, lên trao bằng tưởng lục cho một đoàn thể mới thành lập mà cô lại nghẹn ngào, bật khóc ngay trên sân khấu như vậy.

à có lẽ, từ ngày đảm nhiệm chức vụ nghị viên thành phố Westminster đến nay, chưa bao giờ giọng bà Diana Carey lại trầm hẳn xuống như thế trong lời phát biểu của mình.

Đó là phần nào không khí diễn ra buổi ra mắt Hội Từ Thiện Tìm Kiếm Trẻ Em Mất Tích Đông Nam Á (South East Asia Missing Children Foundation - SEAMCF) diễn ra vào trưa ngày Chủ Nhật, 25 Tháng Tám, tại Hội trường Nhật báo Người Việt.

 

Ra mắt Hội Từ Thiện Tìm Kiếm Trẻ Em Mất Tích Đông Nam Á SEAMCF. Từ trái: Ông Ngô Văn Việt, vợ chồng Luật Sư Chookiet Suwanrungsri, ông Trương Văn Hào, ông Tăng Bảo Can, cô Christine Lan Anh. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Ôn lại chuyện cũ

Chương trình được mở đầu bằng chính câu chuyện vượt biên lênh đênh 30 ngày trên biển của MC Trọng Thắng, xướng ngôn viên đài VietFace TV, phần nào gợi lại cho người tham dự nhớ về quá khứ của chính mình, của người thân, của bè bạn - quá khứ của những thuyền nhân.

Tuy nhiên, vượt lên những mất mát, đau thương, những nghịch cảnh ngang trái mà chỉ có người trong cuộc mới thấu hiểu đến tận tường, thì câu chuyện về hành trình đi tìm và gặp được những đứa con bị bắt khỏi vòng tay cha mẹ trên đường vượt biên từ hơn 30 năm trước của ông Trương Văn Hào, cư dân thành phố Roschester, New York và ông Ngô Văn Việt, hiện đang sống tại Glendale, California, lại làm sáng lên trong lòng người tham dự những tia hy vọng về cơ hội trùng phùng với những đứa con bị thất lạc năm xưa trên đường vượt biển.

Câu chuyện về hành trình đi tìm con trong nhiều năm trời, đặc biệt là chuyến đi “may rủi” kéo dài trọn Tháng Sáu năm 2011 tại Thái Lan của ông Trương Văn Hào có lẽ là câu chuyện đầu tiên về một thuyền nhân gốc Việt tìm được con thất lạc trên đường vượt biên, sau 34 năm, được đăng tải trên báo Người Việt, và trên các đài truyền hình Thái Lan, Hoa Kỳ.

Có mặt tại buổi ra mắt hội từ thiện SEAMCF, ông Hào, người cha không chỉ có lòng yêu con vô bờ mà còn có một nghị lực phi thường, đã kể lại một cách vắn tắt quá trình đi tìm con của ông.

Qua lời kể của người cha này, mọi chuyện cứ ngỡ như rất nhẹ nhàng, rất đơn giản. Nhưng với những ai đã đôi lần thử dò dẫm đặt chân vào bước đường tìm kiếm núm ruột của mình thì mới hiểu được những gì đã xảy ra, từ chuyện lo ngại gặp phải kẻ xấu, đến chuyện mày mò lên Google dịch ra những thông tin tìm con bằng tiếng Thái Lan, rồi mang ra đến nơi đông đúc phát cho người qua lại, cả chuyện làm sao nhớ lại tên nơi chốn nào mình đã qua trên mảnh đất xa lạ đó...

Ông Hào nhớ thời khắc ông gặp lại đứa con sau 34 năm bị chủ tàu người Thái bắt đi khi nó mới được 6 tháng tuổi, vào năm 1977:

“Tôi thấy tim mình đập mạnh lắm, thấy nôn nao lắm. Trời thì tối, lại không có điện, chỉ có ánh sáng của một bóng đèn nhỏ từ trong nhà hắt ra, cùng ánh sáng của mấy xe truyền hình. Nhưng, chỉ nhìn dáng nó bước ra. Chỉ nhìn cái dáng nó thôi, là tôi đã nhận ra nó là con tôi rồi.”

Ông nói tiếp: “Rồi khi tôi gặp mặt nó, là tự nhiên, tôi biết ngay là nó, là thằng con tôi.”

Người cha ôm chầm lấy đứa con mình. Không một lời nói nào được bật lên trong lúc đó. Bởi người con chỉ nói được tiếng Thái, người cha chỉ nói được tiếng Việt, tiếng Anh.

Nhưng sợi dây máu mủ ràng buộc từ trong sâu thẳm, để người cha tin chắc đó là con mình, và đứa con rời khỏi vòng tay cha mẹ đẻ từ khi 6 tháng tuổi, cũng trong giây phút đó kêu thầm trong đầu, “I know you are my dad -Con biết ba là ba của con mà.” 

 

Đồng hương tham dự buổi ra mắt Hội Từ Thiện Tìm Kiếm Trẻ Em Mất Tích Đông Nam Á SEAMCF. (Hình: Tăng Bảo Can)


Anh Samart Khumkham, tức Trương Văn Khai, con trai ông Hào, hiện đã định cư cùng gia đình tại New York. Có mặt tại buổi ra mắt hội từ thiện SEAMCF, anh nói:

“Sau khi gặp được ba, tôi không nghĩ đây lại là chuyện thật. Tôi chỉ biết là tôi rất hạnh phúc khi gặp lại ba mình nhưng tôi không biết phải tả như thế nào, nói như thế nào cảm xúc đó.”

Trả lời câu hỏi của phóng viên Người Việt “Từ lúc nào anh biết mình là người Việt và có ý định đi tìm cội nguồn của mình?”, anh Samart cho biết:

“Khi tôi còn rất nhỏ thì mọi người nói với tôi rằng cha mẹ tôi người Thái Lan, nhưng tôi không phải là người Thái Lan, tôi là người Việt Nam. Lúc nhỏ, tôi không thích nghe như vậy. Nhưng tôi không biết gì hơn nữa. Đôi khi tôi cũng muốn điên lên vì chuyện đó.”

“Tôi không hề có ý niệm đi tìm cha tìm mẹ của mình, vì tôi không hề biết mình đến từ đâu, tôi không có thông tin gì hết. Nếu biết thì tôi đã đi tìm. Tuy vậy, tự trong sâu thẳm, tôi biết mình không phải là người Thái Lan, tự trong sâu thẳm tôi biết mình có sự ngóng trông tìm kiếm ba và mẹ.”

Samart nói chữ “ba” và “mẹ” bằng tiếng Việt bập bẹ khiến cả khán phòng bật cười, và có người đưa tay quẹt nước mắt.

Trong số những người cùng cảnh ngộ liên lạc với ông Hào, qua báo Người Việt, để tìm hiểu về cách thức đi tìm con, có ông Ngô Văn Việt ở Glendale, California và ông Tăng Bảo Can ở Westminster, gần Little Saigon.

Ông Việt cũng có người con trai, tên Ngô Văn Đảm, bị “chủ tàu Thái Lan” bắt đi lúc hơn 3 tháng tuổi vào năm 1981.

Ông Việt cũng trải qua 2 lần quay trở lại Thái Lan tìm con trong vô vọng. 

Lần thứ ba, ông Việt và ông Can, người có con gái bị “hải tặc” Thái Lan bắt đi lúc 13 tuổi, vào năm 1984, dưới sự giúp đỡ của ông Hào, quay về Thái Lan một lần nữa để tìm kiếm con mình. Nhưng vẫn hoàn toàn biệt tăm.

Trong lúc khán phòng nhật báo Người Việt mỗi lúc một đông người nghịt người, ông Ngô Văn Việt cũng kể một cách ngắn gọn về giây phút ông “nhìn thấy con trai mình trên màn hình TV”: “Một tuần sau khi ở Việt Nam chăm sóc má tôi thì có đứa cháu cho tôi biết có coi chương trình 'Như Chưa Hề Có Cuộc Chia Ly' và thấy có một người thanh niên gốc Việt muốn đi tìm lại cha mẹ của mình, nhìn rất giống tôi. Khi tôi mở trang web đó ra, vừa nhìn thấy hình ảnh người con trai đó, tôi xác nhận ngay rằng đó chính là con tôi. Vì gương mặt nó giống tôi dữ lắm. Tôi không thể tin tưởng được là tại sao lại có người giống tôi một cách kỳ lạ như vậy. Nên tôi cảm giác rằng nó là con mình liền. Tôi nhìn hình ảnh nó bước từ trong ra và kêu lên trong đầu trời ơi sao anh chàng này giống tôi lạ kỳ.”


Đến lúc bác sĩ ở Thái Lan báo cho biết kết quả thử DNA của ông Việt và người thanh niên kia hoàn toàn trùng khớp với nhau, ông Việt cùng những người có mặt “đã nhảy lên muốn đụng trần nhà” trong nỗi vui mừng khôn tả.


“Sau 32 năm, tôi đã tìm được con trai của mình. Tôi muốn kể lại câu chuyện này để những người có hoàn cảnh tương tự như tôi có lòng tin để còn tiếp tục tìm kiếm. Bởi vì tôi biết, sau lưng tôi còn nhiều người lắm.” Đó là tâm nguyện của ông Ngô Văn Việt, cũng là của ông Trương Văn Hào, ông Tăng Bảo Can khi cùng chung sức lại để lập nên hội tìm kiếm trẻ em mất tích trên đường vượt biển SEAMCF.

Gia đình chị Ngô Tuyết Loan (thứ hai, từ trái), hiện đang sống tại Rosemead tìm hiểu thêm cách thức tìm con ở Thái Lan với ông Ngô Văn Việt (bìa trái). (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Những tấm lòng và những hy vọng

Người xa nhất đến tham dự buổi ra mắt hội từ thiện SEAMCF là vợ chồng ông Chookiet Suwanrungsri, một luật sư đến từ Thái Lan.

Ông Chookiet từng là trưởng phòng xã hội tỉnh Songkhla, Thái Lan, nay đã nghỉ hưu, và thành lập một hội từ thiện ở Thái Lan để giúp đỡ mọi người.

Dường như đối với những người cha Việt Nam đã từng lặn lội sang Thái Lan tìm con, như ông Hào, ông Việt, ông Can đều nhận được sự giúp đỡ rất nhiều từ người đàn ông Thái Lan thấp bé, ăn mặc giản dị, và chân chất này.

“Thật sự, nếu không có sự giúp đỡ tận tình và vô vụ lợi của ông Chookiet thì có lẽ chúng tôi còn gặp rất nhiều khó khăn trong công việc tìm kiếm của mình. Ông Chookiet là người đưa chúng tôi đi đến mọi nơi, giúp chúng tôi liên lạc với báo chí, truyền hình tại Thái Lan.” Cả ba ông Can, Việt, Hào cùng nói một ý.

Một cách từ tốn, chậm rãi, Luật Sư Chookiet nói chuyện với đồng hương Việt Nam qua sự thông dịch của cô Christine Lan Anh. Ông nói:

“Tôi thấy việc tôi được tham gia vào giúp đỡ cho ông Ngô, ông Tăng, ông Trương là một phép nhiệm màu. Việc hai ông Ngô và Trương tìm thấy con mình cũng là một phép nhiệm màu, như có một bàn tay nào đó đặt vào.”

Ông Chookiet cho biết sẽ tiếp tục giúp đỡ hết mình trong công việc thu thập tin tức những đứa trẻ gốc Việt hiện đang trưởng thành tại Thái Lan và có ý định tìm kiếm gốc gác của mình.

“Tôi xúc động khi có mặt tại đây nhìn thấy tình cảm và sự đón tiếp của quí vị.” Ông nói thêm.

Từ Vancouver, Canada, chị Đặng Ngọc Phương cùng ba mình, bay sang dự buổi ra mắt hội từ thiện này với niềm tin đến một lúc nào đó gia đình chị cũng sẽ biết tin tức về hai người em của mình, Đặng Ngọc Loan, sinh năm 1971, và Đặng Quốc Dân, sinh năm 1975, đi vượt biên cuối năm 1987 nhưng hoàn toàn bặt tin từ đấy.

Nước mắt của chị Phương và ba chị, người đàn ông đã gần 80, dường như chảy suốt.

“Cuối năm 1987 đầu năm 1988, 2 em tôi đi từ Sài Gòn, xuống Châu Đốc, sau đó đi qua Cambodia, rời khỏi Cambodia ở cảng Kampot Bokor. Chỉ biết là họ bị bắt ở Thái Lan. Người thuyền trưởng là người Miên có trở về. Còn lại thì không có tin tức của một ai hết.” Chị Phương nói khi mắt vẫn còn đỏ hoe.

Theo lời chị Phương, từ ngày đó, ba má chị đau buồn hoài, chỉ có một tâm nguyện là muốn biết tin hiện giờ hai em như thế nào.

“Sự khởi đầu của SEAMCF là rất tốt, cho mọi người có thêm niềm hy vọng. Nhắc lại chuyện của mình thì đau lòng, nhưng lòng tin chúng tôi vẫn còn.” Chị Phương nói, miệng cười, tay quẹt nước mắt.

 

Gia đình chị Đặng Ngọc Phương (bìa trái), đến Vancouver, Canada tham dự buổi ra mắt SEAMCF cùng ông bà Luật Sư Chookiet Suwanrungsri (thứ hai và ba, từ phải). (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Nấn ná lại khi buổi ra mắt hội từ thiện SEAMCF đã bế mạc để trò chuyện thêm với ông Ngô Văn Việt là gia đình chị Ngô Tuyết Loan, hiện đang sống tại Rosemead, thuộc Los Angeles. 

Chị Loan đến tham dự cùng với mẹ, anh trai và em gái. Chị Loan kể: năm 1982, chị đi vượt biên cùng người em gái tên Ngô Tuyết Phượng, 15 tuổi.

“Lênh đênh trên tàu 13 ngày 12 đêm. Ngày cuối cùng, em tôi bị bắt chung cùng với 4 người con gái khác và một chị ngoài 30 tuổi, đã có con. Em bị bắt chiều hôm trước thì sáng hôm sau tàu tấp được vô bờ. Cũng không biết tại sao như vậy, hay có thể phải hy sinh 6 người như vậy thì tàu mới đến được bờ?” Chị Loan chầm chậm kể, tưởng như chuyện mới hôm qua.

Chị Loan cho biết, khi lên bờ, “cũng có báo với Hội Hồng Thập Tự và gia đình bên Mỹ cũng có người nhờ bên Thái Lan tìm kiếm nhưng không tìm được.”

“Năm trước coi trên Internet thấy chuyện của anh Hào tìm được con, nhưng mà nghĩ khó quá để được như vậy. Tới khi đọc đến tin chú Việt, có số điện thoại đầy đủ nên tôi mới nhờ ông anh mau mau gọi cho chú Việt, bởi vì tôi sợ mỗi khi gọi cho chú Việt thì tôi sẽ không nói được gì hết...” Giọng chị nghẹn lại, cố mím môi đừng khóc, nhưng nước mắt người chị từng chứng kiến cảnh em gái mình bị bắt đi năm xưa, cứ không làm sao ngăn được.

Hội từ thiện Tìm Kiếm Trẻ Em Mất Tích Đông Nam Á SEAMCF ra mắt đồng hương trong không khí ấm áp và xúc động như thế. 

Mục đích ra đời của Hội từ thiện này, như ông Ngô Văn Việt nói, “Khi câu chuyện tôi tìm thấy đứa con trai của mình sau 32 năm thất lạc được đăng báo, có rất nhiều đồng hương gọi đến để nhờ giúp đỡ, chỉ dẫn cách đi tìm con. Tôi cảm thấy mình không thể ngồi yên được nữa mà cần phải tìm cách gì đó để giúp đỡ lại cho những người cùng cảnh ngộ với mình.”

Đó chính là lý do để ông Ngô Văn Việt, ông Trương Văn Hào và ông Tăng Bảo Can quyết định thành lập hội từ thiện mang tên South East Asia Missing Children Foundation - Hội Những Đứa Trẻ Đông Nam Á Bị Mất Tích - SEAMCF.

“Mục tiêu của Hội là tìm kiếm và mang những đứa trẻ thất lạc trở về đoàn tụ cùng gia đình ở khắp nơi trên thế giới,” ông Tăng Bảo Can, người giữ vai trò Chủ tịch hội nhấn mạnh.

Quý đồng hương muốn tìm hiểu thêm về hội SEAMCF, vui lòng liên lạc qua số điện thoại miễn phí 1-888-837-2729, hoặc email This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it., website: www.seamcf.org

---

Liên lạc tác giả: This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.