Người Việt, 3-5-2012
Ðoàn Thanh Niên Việt Mỹ (VAYC) tổ chức phát giải thưởng viết văn nhân dịp tưởng niệm Quốc Hận cho các thí sinh trúng giải: Alice Nguyen (giải nhất $500), Julie Vo (giải nhì $300), Trị Phan (giải ba $100), Crystal Ngọc Nguyễn (giải an ủi $50) và Jeremy Nguyễn (giải an ủi $50).

Các thí sinh trúng giải chụp hình lưu niệm với ban tổ chức và các giám khảo. (Hình: Trí Lê)
Bài được giải nhất của Alice Nguyễn, 27 tuổi, với tựa đề “Những Nỗi Ðau và Những Niềm Hy Vọng”.

Julie Võ (giải nhì), ông Linh Nguyễn (giám khảo) và Alice Nguyễn (giải nhất) tại buổi lễ. (Hình: Trí Lê)
Alice Nguyễn năm nay 27 tuổi, theo gia đình đến Mỹ năm 1987 khi mới một tuổi. Em cho biết có học một năm tiếng Việt tại trung học Westminster. Alice tốt nghiệp cử nhân năm 2007 đại học UCI về môn Nhân Chủng Học và Lịch Sử. Gia đình chỉ có hai chị em và cha là một cựu quân nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Bài viết của em đã được đọc trong buổi Lễ Tưởng Niệm hôm Thứ Bảy 28 Tháng Tư tại Tượng Ðài Chiến Sĩ Việt Mỹ làm nhiều người xúc động và vỗ tay nhiều lần. Em nói: “Nhờ tìm hiểu về lịch sử, mình hãnh diện là người Việt Nam hơn, mình biết đến sự hy sinh của các bậc cha chú, mình thấy biết ơn các chiến sĩ và cha mẹ nhiều hơn, mình thấy thương quê hương nhiều hơn.”
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=148253&;zoneid=3
LTS: Trang TVDY chọn đăng, nguyên văn bài giải nhất lần này để các bạn trẻ có dịp chia sẻ với tác giả cũng ở lứa tuổi của mình.
Những nỗi đau và những niềm hy vọng
Alice Nguyễn, Westminster, CA
Có một câu nói “Tương tự như tình yêu, chiến tranh dễ bắt đầu, khó kết thúc, và không thể nào quên.” Sau ngày 30/04/1975 Ba tôi đã trải qua nhiều năm trong trại tù cải tạo. Khi về Ba vượt biên, lúc tôi còn trong bụng Mẹ. Ðược một tuổi, Mẹ bồng tôi đi vượt biên. Ðến Mỹ đoàn tụ với Ba không bao lâu thì Ba lại trở về Việt Nam hoạt động đấu tranh, và bị vào tù thêm một lần nữa. Lúc đó tôi mới sáu tuổi, không hiểu những chuyện gì đang xảy ra. Cho đến khi tôi mười bốn, Ba mới được thả về Mỹ. Lớn lên, tuy Ba có giải thích, nhưng tôi vần cần phải tự đào bới quá khứ để tìm hiểu về Việt Nam và nguồn gốc của mình, trong hy vọng có thể trả lời được câu hỏi vì sao Ba lại muốn đấu tranh cho một cuộc chiến tranh đã chấm dứt từ lâu.
Năm 2006, khi hai mươi mốt tuổi, tôi đã có cơ hội một lần về Việt Nam để khám phá ra một quê hương, nơi tôi được sinh ra mà không được lớn lên. Dù đã nghe và thấy qua phim ảnh, sách báo về Việt Nam nhiều, nhưng đến khi thật sự đặt chân trên đất nước Việt Nam tôi mới cảm thấy thật đau lòng với những gì mình nhìn thấy. Sao đất nước của mình có thể có những cảnh như những bác phải đạp xe cực khổ chỉ để được vài ba ngàn đồng, tương đương một quarter; những người già và em bé phải đi xin ăn; và những con đường lồi lõm, những căn nhà dột nát trên suốt đường đi đến quê Mẹ, một quận huyện xa của tỉnh Rạch Giá. Nghèo giàu là điều tương đối rủi may, nhưng điều đáng nói là khi làm quen thăm hỏi, tôi mới biết được họ chịu một cái nghèo không lối thoát. Một chuyện khác thật khó hiểu, vì sao một người giáo sư trẻ dạy Anh ngữ tôi gặp ở một đại học, khi chia sẻ với tôi về những sự việc diễn ra ở Việt Nam, đã ngần ngại nói đến những vấn đề gọi là “nhạy cảm” đối với nhà nước cộng sản Việt Nam. Có thể vì mình đã quen sống trong sự đầy đủ, no ấm, và tự do ở nước Mỹ mà làm mình khó có thể hiểu được những gì đang xảy ra ở Việt Nam.
Mình càng đi tìm hiểu thì càng có thêm những câu hỏi cần trả lời. Tôi có đi với giáo sư dến một viện bảo tàng lịch sử, nơi đó triển lãm những hình ảnh của một chiến tranh ghi là “Chiến Tranh Chống Mỹ,” và ngày 30 tháng tư mà mình goi là ngày quốc hận hoặc là ngày mất nước thì được gọi ở trong nước là ngày Giải Phóng Miền Nam. Nếu thật sự là ngày giải phóng Miền Nam thì tại sao bao nhiêu người phải bỏ nước ra đi? Nếu thật sự là ngày giải phóng miên Nam thì tại sao những người Việt Nam phải bị đi tù cải tạo? Nếu thật sự ngày giải phóng miền Nam vĩ đại như những gì được ghi cùng với những hình ảnh, thì tại sao hằng ngàn người vẫn tiếp tục chết trong tù và trên biển cả sau khi chiến tranh đã chấm dứt? Như vậy, ngày 30 tháng tư không phải là ngày giải phóng đất nước mà là ngày đau thương nhất của Việt Nam, và sự đau thương này vẫn còn đang diễn ra ở đất nước mình. Và những cảnh chứng kiến được ở Việt Nam là hậu quả dưới quyền cai trị của một chế độ cộng sản độc tài.
Sau khi về Việt Nam tôi mới hiểu được đất nước của mình hơn, và mình cảm thấy yêu Ba Mẹ mình hơn, yêu những Chú Bác Lính đã hy sinh cho thế hệ của mình hơn, yêu những người Việt Nam hơn, và yêu quê hương đất nước của mình hơn. Thế hệ của tôi có thể chỉ hình dung được và hiểu được một chút về chiến tranh Việt Nam thôi. Nhưng những gì cha ông mình đã hy sinh trong cuộc chiến này không hề bị quên mất. Ngày nay, những người tuổi trẻ vẫn tiếp tục tranh đấu cho những gì cha ông đã tranh đấu hơn 37 năm về trước. Vậy, chiến tranh Việt Nam có thực sự chấm dứt hay chưa?
Một chiến tranh với khói súng có thể chấm dứt, nhưng một cuộc chiến khác cho lý tưởng ấy vẫn tồn tại. Và càng ngày càng mạnh khi những thế hệ mới khắp nơi, trong nước và trên thế giới, cùng nắm tay nhau đứng lên tiếp nối. Mình không thể vô cảm, ngồi một bên để nhìn những người bạn, những người cùng dân tộc của mình đang sống trong khó khăn và đau thương dưới một chế độ vẫn chưa có tự do dân chủ và nhân quyền thật sự. Tôi muốn làm điều gì đó để được thấy một ngày tươi sáng, thật sự hòa binh, và no ấm cho toàn dân đất nước Việt Nam của mình.
****
Em viết văn Việt
Những bài viết của học sinh các trường Việt ngữ
Nhằm tạo một diễn đàn cho các em tập viết tiếng Việt, Ban Biên Tập trang Tiếng Việt Dấu Yêu kêu gọi quý phụ huynh và quý thầy cô khuyến khích các em viết văn, diễn tả bằng tiếng Việt những cảm nghĩ và ước vọng trong đời sống của các em. Ước mong nơi đây một sân chơi được mở ra và khu vườn văn hóa Việt sẽ được quý phụ huynh và quý thầy cô góp tay vun trồng, khuyến khích.
Trong các bài nhận được và chọn để đăng, chúng tôi cố ý giữ nguyên văn những gì các em viết. Vì thế, khi đọc đến những ngôn từ, lỗi chính tả và sai văn phạm, chúng tôi mong được Phụ Huynh và Thầy Cô chia sẻ và sửa chữa cho các em tại nhà hay trong lớp học.
Tất cả các bài viết dưới dạng MSWord, font Unicode; và hình ảnh dạng .jpg, xin gởi về địa chỉ email:
Trân trọng cảm ơn quý vị.
Nguyễn Việt Linh
Tập đặt câu với các từ: trồng cây, hiếu thảo, đồng bào, liên hệ, nuớu răng, vẫy vùng, mặn chát, chăm sóc, líu lo, sự nghiệp, hiền lành.
Bài đặt câu của học sinh
Nguyễn Nhi Michell
Thí sinh cấp Tiểu Học Ba
Giải Khuyến Học Việt Olympiad năm 2011
1-Mẹ thích trồng cây và bông để cho sân mình trông tươi và đẹp.
2-Ba khen anh rất hiếu thảo vì anh không nói láo và chăm sóc cho em.
3-Người ở trong một nước phải có tình thương yêu của đồng bào, dân tộc
4-Dì liên hệ với ba vì chị của dì là vợ của ba
5-Nướu răng em lồi ra khi cười tươi
6-Em bé vẫy vùng sau khi dì không thai tả
7-Móng ăn của ba luôn mặn chát nên mẹ phải nấu ăn cho cả gia đình
8-Ba mẹ luôn luôn chăm sóc cho em khi ốm bệnh.
9-Các bạn nhỏ đứng ở trước cổng trường, líu lo như đàn chim.
10-Sự nghiệp của anh giúp anh theo giấc mơ làm bác sỉ.
11-Em gái trông thấy hiền lành, nhưng rất giữ và hổn
12-Trường Sa là quần đảo của Việt Nam
Tâm tình thầy cô
Lớp học vui vẻ, đầm ấm tình thầy trò. (Hình: Cao Minh Châu/GKH)
Ðừng làm bài chung nhé các bạn. (Hình: Cao Minh Châu/GKH)
Hai em lớp mẫu giáo
Trung Tâm Việt Ngữ Căn Bản
Một lớp học đáng yêu
Cành Hồng - Giải Khuyến Học Viet Olympiad
Rời khỏi nhà cô bạn thân sau bữa cơm trưa “khá nặng”, tôi không muốn về nhà nằm để chờ tham dự Ðêm Nhạc Thính Phòng do Miên Du tổ chức, nên tôi lang thang đến Trung Tâm Việt Ngữ Căn Bản.
Chiều nay trời thật đẹp, những cụm mây trắng bay bay trong bầu trời quang đãng của một ngày cuối Xuân.
Leo lên cầu thang với niềm vui nho nhỏ, tự nhiên, trong không khí khá yên tĩnh, tôi nhớ lại thủa “Những ngày xưa thân ái”, tôi còn là một người lính mới trong hàng ngũ thầy, cô giáo, cũng chiếc áo dài, cũng chiếc cầu thang, tôi e ấp vén tà áo từng bước một đến lớp, và nhìn thấy những ánh mắt ngây thơ lấp ló sau khung cửa để quan sát cô giáo mới (gầy hay mập, trẻ hay già, đẹp hay xấu- sau này các em cho tôi biết như thế).
Hôm nay, cảm giác cũ lại trở về, nhưng các em ngồi im trong lớp, các em không phải học trò tôi, tôi chỉ là người khách viếng thăm tình cờ.
Các em chào tôi theo cái nhìn nhắc nhở của cô Mai Khôi. Ðây là lớp Ba, các em đọc và viết khá vững, đặc biệt, các em nói tiếng Việt rất chuẩn, phát âm chính xác. Tôi nói chuyện với cô giáo, trong khi các em hớn hở vì được thêm mấy phút để làm bài. Tôi được xem một vài bài làm của các em. Những đôi mắt trong sáng, những nụ cười ngây thơ các em trao cho tôi thật đáng quý làm sao! Các em hỏi tôi tại sao lại thăm các em và thăm để làm gì? Tôi không biết trả lời sao! À vì cô nghe các em học giỏi và ngoan (đây là sự thật), và... và để khuyến khích các em ghi danh thi trong kỳ thi năm nay của Giải Khuyến Học (đây cũng là sự thật, tôi vừa nghĩ ra khi được đọc bài của các em).
Các em học tiếng Việt vào mỗi chiều Thứ Bảy từ 3 đến 6 giờ chiều. Các em vui vẻ học hành thật dễ thương. Tôi chụp được vài tấm hình của các em. Ðã đến giờ chơi, tôi và cô giáo ra hành lang nói chuyện, các em ào đến với những yêu cầu: Các em sẽ dự thi GKH, nhưng cô hỏi dê dễ thôi và cũng chấm bài dễ nữa, đưa sách để cô giáo của các em dạy...
Có 2 bé còn nhỏ, thật hồn nhiên tham gia vào câu chuyện ồn ào, các em là học sinh lớp vỡ lòng do cô Ngọc Trâm phụ trách.
Rời lớp học, tâm hồn tôi lâng lâng, các em đáng yêu quá, lớp học cũng đáng yêu quá, một lớp học đầm ấm, vui vẻ, đầy yêu thương - Thầy với trò như mẹ và con.

