TÔI CÓ THỂ KHÔNG ĐỒNG Ý VỀ NHỮNG GÌ ANH NÓI RA, NHƯNG….(VOLTAIRE)

Parent Category: Thư Viện Category: Truyện Ngắn, Thơ

Nguyễn Thượng Chánh, DVM, 2015.

Từ 8 năm qua, trong số trên 600 bài, tác giả đã nhận được một số ý kiến từ độc giả. Trăm người trăm ý.  Có khen, có chê,  có đủ món.- Chuyện cũng rất bình thường đối với người VN mình mà thôi.

Tác giả chân thành biết ơn sự quan tâm, chỉ bảo, phê bình, khen chê của tất cả quý bạn đọc, và hứa sẽ cố gắng để gõ cho đúng hơn, và vui hơn nữa.

Văn hào Pháp Voltaire (1694-1778) đã nói một câu để đời “Tôi có thể không đồng ý với những gì anh nói ra, nhưng tôi sẽ bảo vệ quyền phát biểu của anh cho đến cùng” (I do not agree with what you have to say, but I'll defend to the death your right to say it).

Mẹ tôi, một bà mẹ Việt Nam suốt đời vất vả vì con

Parent Category: Thư Viện Category: Truyện Ngắn, Thơ

Bài THANH PHONG, 7/5/2020

LTS: Vào ngày Mothers Day năm 2019, tạp chí Việt Lifestyles tại Arizona đã tổ chức cuộc thi Viết Về Mẹ với ba giải thưởng dành cho ba truyện xuất sắc nhất. Nhiều tác giả ở khắp nơi đã gửi bài dự thi. Kết quả, Ban Giám Khảo đã chấm Giải Nhất “Như Có Mùa Xuân” của Thủy Tiên; Giải Nhì “Mẹ Tôi-Một Người Mẹ VN Suốt Đời Vất Vả Vì Con” của Thanh Phong. và Giải Ba “Như Có Mùa Xuân” của Sỏi Ngọc Hân, và đã gửi phần thưởng đến các tác giả trúng giải. Nhân Ngày Mothers Day 2020, Viễn Đông xin gửi đến qúy độc giả bài viết thật cảm động của Thanh Phong, phóng viên bổn báo.

Vài Kỷ Niệm Coi Thi Và Chấm Thi Tú Tài Trước 1975

Parent Category: Thư Viện Category: Truyện Ngắn, Thơ

Nguyễn Văn Lục

“Học đã sôi cơm nhưng chưa chín
 Thi không ăn ớt thế mà cay!”

Năm ấy, tôi cùng với Trương Ân, bạn học cũ thời sinh viên, lúc bấy giờ là hiệu trưởng một trường ở Quy Nhơn, cùng đi coi thi ở Phan Thiết. Anh Trương Ân là chủ tịch Hội đồng thi, còn tôi là tà lọt của Ân. Trương Ân người phốp pháp, mặt đỏ gay như Trương Phi, tính nết hồn nhiên, tháo vát, nhiệt tình và có lòng, đi đến đâu đem không khí vui nhộn đến đó. Ân được rất nhiều bạn bè đồng nghiệp quý mến từ thời đi học.

Qua Cơn Hồng Thủy

Parent Category: Thư Viện Category: Truyện Ngắn, Thơ

Ngọc Loan

Biến cố 1975 đúng là một cơn hồng thủy. Nó cuốn trôi cả xã hội Việt Nam vào dòng nước xoáy xuống vực sâu thăm thẳm... Gia đình tôi cũng cũng không thoát khỏi cơn hồng thủy đó nên đã phải lênh đênh trôi dạt trên biển Đông, để tìm đường sống từ cõi chết.

Chuyến hành trình biển Đông bắt đầu vào tháng 6/1980. Tôi dắt ba đứa con nhỏ, đứa lớn nhất lên 10, bé nhất lên 5, và một thằng cháu con của ông anh lớn xuống thuyền... Chủ tầu dặn trước: mỗi người chỉ được mang theo một bộ quần áo, tuyệt đối không được mang theo đồ kềnh càng, ăn uống do chủ tàu lo. Cẩn thận tôi mang theo một ít cơm nắm thịt ruốc, sợ các con tôi đói dọc đường. Tôi còn khâu vào bộ quần áo mang theo của chúng mấy chỉ vàng, phòng hờ chẳng may bị thất lạc, chúng có vật tùy thân.

Giờ đổ người lên thuyền bất ngờ vào giữa trưa, khác với những chuyến trước thường là vào ban đêm. Việc đổ người xảy ra thật nhanh, thật gọn, khiến tôi choáng váng đến ngộp thở, không nhận biết được gì. Phút chốc tôi thấy mình bị đẩy lên thuyền vượt biên với ba con. Cùng lúc, có tới 4 hay 5 ghe nhỏ khác đổ thêm người lên thuyền. Sau đó, chúng tôi bị đẩy xuống khoang thuyền, rồi mấy người tổ chức vượt biên phủ lưới lên trên, ngụy trang thành tầu đánh cá.

NHỮNG QUẢ NHO... DỮ DỘI! - Nancy Nguyễn

Parent Category: Thư Viện Category: Truyện Ngắn, Thơ

Đọc để thấy tâm hồn mình quặn thắt, từng dòng chữ như máu và nước mắt đang rơi.

Bài viết của một cô bé quá hay làm xúc động người đọc vì đã diễn tả chính xác và rất thật cho tâm trạng của tuổi thơ nghèo khó. (sưu tầm)

***

Đất nước tôi, một rẻo đất tẻo teo khốn khó nép mình bên rìa Thái Bình Dương quanh năm giông bão, của cả trời đất lẫn nhân sinh, trong suốt gần một thế kỷ, chưa có một ngày đứng gió.

Buổi Chiều Cuối Năm (trong Dưỡng Lão Đường)

Parent Category: Thư Viện Category: Truyện Ngắn, Thơ

Buổi Chiều Cuối Năm (trong Dưỡng Lão Đường)

Truyện của Phương Lan

Vớt xong chiếc bánh chưng cuối cùng, bà Sang thở ra nhẹ nhàng sung sướng, thế là mọi công việc chuẩn bị đã xong, giờ chỉ còn chờ đợi để đón xuân. Tết năm nay là một cái Tết đặc biệt, các con cháu của bà từ hai tiểu bang khác đều về tụ tập ở đây cả, nên bà muốn tổ chức ăn một cái Tết thật lớn với đầy đủ mọi thủ tục, lễ nghi, đủ các món ăn cổ truyền như hồi còn ở quê nhà. Bà chưng dọn nhà cửa đẹp đẽ, bày bàn thờ cúng trang nghiêm với lư trầm, chân nến, bát nhang, tất cả đều là đồ đồng được đánh sáng bóng, bài vị của tổ tiên và ảnh của ông được bà lau chùi cẩn thận và lộng kiếng mới, mâm ngũ quả và hai bình bông tươi đã được bày biện sẵn sàng, chỉ chờ các con cháu về là bày cỗ cúng...

Lời Cảm Ơn Muộn Màng

Parent Category: Thư Viện Category: Truyện Ngắn, Thơ

Cao Xuân Thanh Ngọc, 1/2018

Tôi và ba mẹ có cơ hội gặp ông Thiếu Tá Thuỷ Quân Lục Chiến Steve Lowery lần đầu tiên tại tuần lễ “Kỷ Niệm 50 năm chiến tranh Việt Nam” tại Honolulu, Hawaii vào tháng 5, 2017 vừa qua. Ông là một cựu chiến binh Mỹ, đã từng tham chiến tại Việt Nam trong suốt 2 năm liền, từ Đà Nẵng, cho đến Phú Bài, Đông Hà, rồi Khe Sanh. Ông kể lại, “khi tôi đặt chân đến Đà Nẵng, tôi thừa biết là cộng sản Bắc Việt đã thất hứa, làm trái ngược lại Hiệp Định Geneve đã được ký vào ngày 20 tháng 7, năm 1954.

Con Của Hải Tặc

Parent Category: Thư Viện Category: Truyện Ngắn, Thơ

SMCĐ: Tình cờ, quen biết với tác giả qua FB và biết bà đã từng ở trại tị-nạn Panat Nikhom, Thái-Land cùng thời với tui :) Bài được trích trong Tuyển Tập "Buồn Vui Đời Tị-Nạn" sắp phát hành.


Mới tắm xong, trên đường đi về nhà, thấy dáng te tái bước thấp bước cao của chị Ngao (chị vốn bị thọt chân) hớt ha hớt hải đi về phía tôi, nói không kịp thở:

- Nãy giờ em đi tắm, hèn chi chị tìm không ra. Nè, con Phương đau bụng đẻ dữ dội, mấy người mới đưa nó lên bệnh viện đó, em đi với chị ra đó ngay!

Kỷ Vật Cho Người Ở Lại

Parent Category: Thư Viện Category: Truyện Ngắn, Thơ

Diễm Vy, Người-Việt, 24/10/2017

Chuyện xảy ra gần 20 năm trước, khi tôi còn làm y tá của một bệnh viện trong một thành phố nhỏ ở tiểu bang Arizona.

Tối hôm đó, bệnh viện của tôi nhận một nhóm nạn nhân của một tai nạn xe hơi thảm khốc. Trên xe là bốn em học sinh đều ở lứa tuổi 17-18, cùng đi về với nhau sau sau bữa tiệc. Người lái xe 18 tuổi, say rượu và chạy xe quá tốc độ, lạc tay lái tông vào một chiếc xe tải đang đậu bên lề đường. Nhờ có thắt dây an toàn, người lái và em ngồi cạnh tuy bị thương nặng nhưng không nguy hiểm tính mạng. Riêng hai em ngồi sau, 1 nam 1 nữ bị thương rất nặng vì không thắt dây an toàn. Em trai bị chấn thương sọ não và chết ngay sau khi xe chở đến bệnh viện. Em gái hôn mê bất tỉnh phải mổ gấp, không biết có cứu được hay không?

Tôi, Đứa Con Người Tù “Học Tập Cải Tạo”

Parent Category: Thư Viện Category: Truyện Ngắn, Thơ

Lê Xuân Mỹ

Những ngày cuối tháng Tư 1975, Sài Gòn đắm chìm trong cơn hỗn loạn. Tin tức về một cuộc chiến kết thúc bi thảm được truyền đi kéo theo một dòng người tìm mọi cách vượt thoát khỏi Quê hương. Không nhận được tin người đến đưa toàn bộ gia đình ra đi như đã hứa, tôi cùng ba và gia đình người em gái trên chiếc xe Jeep hối hả đi về Bến Bạch Đằng nơi con tàu VNTT đang ngập tràn những dòng người từ khắp nơi đổ về... Hai vợ chồng em gái lên tàu trước. Tôi và ba chần chờ sửa soạn lên sau.