Hoàng Ngọc An, 3/12/2011

Con đường tranh đấu đầy chông gai. Nhiệm vụ nhổ cỏ dại là của tất cả mọi người. Nhiệm vụ đóng góp cũng là của tất cả mọi người. Không thể đứng bên lề để người khác nhổ cỏ, trồng cây dùm mình! Những người trẻ có lòng hôm nay cũng vậy. Chính kiến rõ ràng, lằn ranh quốc cộng phân minh, đó là người trẻ của chúng ta hôm nay. (trích Hoàng Ngọc An)

Bà Hà Giang, ký giả báo Người Việt vừa viết bài “Những vụ án và tinh thần ‘McCarthy’” đăng trên số ngày 26/11/2011. Đây là bài số 2 của Bà, trong đề tài tương tự theo lời Bà trình bầy. Tôi chỉ đọc khi bị nhận qua mail và tôi không vào báo NV.

Từ sau vụ “cờ vàng trong chậu rửa chân”, tôi không xem và không muốn nhắc đến tờ báo này. Hôm nay vì bài viết của bà Hà Giang, tôi xin phép có vài suy nghĩ.

Nếu đây là chủ trương của báo NV, tôi không ý kiến. Tờ báo này đã và đang bị một số khá đông trong cộng đồng “lên án” về một số hành vi. Vì thế thêm một bài báo có tính cách “chỉ trích” một cựu tù nhân chính trị (TNCT), không phải là điều lạ. Hơn nữa, chính vụ “chậu rửa chân” đã bị ông Đỗ Văn Phúc tiếp tay truyền tải rất nhiều và ông Phúc cũng ký vào bản lên tiếng chung. Vì thế, nếu nói rằng báo NV có chút “tư thù” với Đỗ Văn Phúc, thì phải chăng cũng không ngoa?

Nếu đây là tin “tự do chọn và tự do viết” của bà Hà Giang, thì tôi quả có chút ngạc nhiên. Ngạc nhiên vì về một phương diện nào đó, tôi được biết Bà Hà Giang là người từng hoạt động “chính trị” và là chính phái. Những hoạt động của bà với bút hiệu Giang Thanh (nếu tôi nhớ không lầm, vì thời gian đã lâu), bên cạnh một người tôi quen biết, trong Liên Minh Dân Chủ Đông Dương, cách đây vài năm, cho thấy bà chống cộng sản. Một người với quá khứ chống cộng sản mà có bài viết như dưới đây, quả là “lạ” đối với tôi! Bên cạnh đó, một nguồn tin nhưng tôi chưa kiểm chứng, xin vị nào biết thì cho tôi hay sự thực thế nào: đó là trước kia bà Hà Giang có tham gia biểu bình chống báo NV vụ “cờ vàng trong chậu rửa chân”, và không biết lý do nào sau này bà lại vào làm cho báo NV!

Còn nếu cho rằng, cách đây vài năm, ông Đỗ Văn Phúc viết bài về một phóng sự của bà Hà Giang nên bà Hà Giang “không ưa” Đỗ Văn Phúc thì phải chăng cũng là điều có thể? Đó là một phóng sự về Bà Bettty Tisdale, liên quan đến vụ đưa trẻ em mồ côi từ Việt Nam sang Mỹ. Vụ này gây phẫn nộ cho một số người vì một câu “thuật lại” của bà Betty Tisdale liên quan đến ông Phan Quang Đán. Nếu vì sự “không ưa” này mà một người từng được coi là một chiến sĩ chống cộng như bà Hà Giang, đã viết một bài, “có vẻ” bất lợi cho con đường tranh đấu nói chung của cộng đồng người Việt hải ngoại, cho Cựu TNCT Đỗ Văn Phúc nói riêng thì quả là đáng buồn.

Chúng tôi xin chứng minh những điều chúng tôi viết như dưới đây:

Nội dung bài viết của bà Hà Giang, nhắc lại cái gọi là “Thời đại McCarthy”. Hãy xem bà Hà Giang viết: “... là tên gọi thời thập niên 1950, khi Thượng Nghị Sĩ Joe McCarthy thúc đẩy một loạt các cuộc điều trần tại Quốc Hội, tố cáo người này người kia là cộng sản, là tay sai Liên Xô, làm cả nước Mỹ nóng lên với cơn sốt chống cộng, chỉ để dẫn tới nhiều người bị chụp mũ và cũng nhiều người khác chán nản bỏ nước Mỹ mà đi.” Tiếp đó bà Hà Giang cũng trích dẫn vài bài báo Mỹ (sic!) ám chỉ “Thời đại McCarthy” vẫn tồn tại ở cộng đồng Việt Nam. Tiếp theo, bà Hà Giang “collect” vài vụ án tương tự khác từ 2003 đến nay. Cuối cùng, bà Hà Giang “xoáy vào” vụ kiện Đỗ Văn Phúc với tựa đề “Chụp mũ đụng độ luật pháp”.

Như vậy, qua những gì bà Hà Giang trình bầy, từ “Thời đại Carthy đến vụ án Đỗ Văn Phúc-Nancy Bùi Triều Giang”, thấy rõ ý đồ của bà Hà Giang. Bà, “đã có vẻ” ám chỉ, qua những lời của bà Chủ Toạ Bồi Thẩm Đoàn, đến báo chí Mỹ, đến vài độc giả của bà (?), rằng cựu TNCT Đỗ Văn Phúc đã hành động sai. Cách viết của bà hết sức khéo léo mà chúng tôi đồ rằng, đã được biên soạn bởi nhiều người (?) (Chúng tôi hồ nghi phải chăng đây là sự hợp soạn giữa Hà Giang và Nancy Bùi Triều Giang?). Cuối cùng bà Hà Giang, bằng cách ngắt một câu trong một bài phỏng vấn Đỗ Văn Phúc trong một ngữ cảnh khác để đưa vào bài mình với kết luận “Ðó là lý thuyết, nhưng vấn đề nằm ở chỗ, có nhiều người bị mang nhãn hiệu “Việt Cộng và Việt gian” chỉ vì do một người nào đó chụp lên vô cớ.” Cách sắp xếp diễn tiến, thâu lượm sự kiện đã cho độc giả ý tưởng bà Nancy Bùi Triều Giang “vô tội” hoàn toàn trước những tố giác của cựu TNCT Đỗ Văn Phúc!

Trên thực tế, toà án xử Cựu TNCT Đỗ Văn Phúc về tội mạ lị và vu khống, tổng cộng 8 điểm. Ông Đỗ Văn Phúc cho biết, có 2 điểm đúng và ông chịu lỗi là không kiểm chứng nguồn tin từ bạn bè. 6 điểm còn lại, hoặc là ông có chứng cớ nhưng không được trưng tại toà hoặc do bà Nancy Bùi Triều Giang đã “bẻ quẹo”. Xin xem chi tiết tại đây: Hoàng Ngọc An -Vụ án kiện Đỗ Văn Phúc của Nancy Bùi Triều Giang sau 3 năm nhìn lại.

Trên thực tế, điều hiển nhiên mà ai cũng biết nhưng bà Hà Giang đã bỏ qua, đó là cựu TNCT Đỗ Văn Phúc “báo động” cho cộng đồng về cái gọi là “ Một người vừa buôn bán rất sớm với cộng sản Việt Nam, vừa hoạt động cộng đồng, có nên không?”. Câu trả lời cho tất cả người quốc gia hải ngoại là KHÔNG. Thiết tưởng, chúng tôi không cần đi vào chi tiết. Ai cũng thừa hiểu, quyền buôn bán với Việt Cộng là của mọi công dân Mỹ gốc Việt, nhưng người quốc gia hải ngoại sẽ khó tin tưởng trăm phần trăm nếu phải cộng tác với những nhân vật kiểu đó.

Bà Hà Giang, qua những bài viết của Bà liên quan đến vụ bà Nancy Bùi Triều Giang kiện Cựu TNCT Đỗ Văn Phúc, không đưa sự kiện đó, mà đã “trưng dẫn” một số điều chung chung, gây “ảo tưởng” rằng Cựu TNCT Đỗ Văn Phúc đã “vu cáo Việt Cộng” cho bà Nancy Bùi Triều Giang và vì thế bị Toà phạt. Do đó, chúng tôi nhận xét rằng bà Hà Giang, có vẻ có “ác ý” với cựu TNCT Đỗ Văn Phúc! Hành động này dưới mắt nhiều người, còn có vẻ “đe dọa” cộng đồng (?), chúng tôi xin quý thức giả phân tích và lên tiếng dùm, xem có đúng như vậy không.

Ngoài ra, xét về phương diện lớn hơn, xin mời quý vị đọc câu viết sau đây của bà Hà Giang “Mất mát sự tham gia và đóng góp của những người trẻ có lòng, còn quan tâm đến cộng đồng, đất nước, có lẽ là một tổn hại không thể nào tính được bằng tiền, và cũng là thiệt hại lớn nhất.” Bà Hà Giang đã đưa câu nói của “một độc giả trẻ” của bà vào bài viết, để “ỡm ờ” nói rằng cộng đồng sẽ bị tổn hại vì …Thực tế, những người trẻ có lòng, hiểu rất rõ và rất phân minh trong “lằn ranh quốc cộng”. Những người trẻ được hướng dẫn bởi những người già đứng đắn, luôn hiểu rằng, cộng đồng không thể tự mạnh và tự phát triển mà phải có sự đóng góp của thế hệ 1, thế hệ 1,5, và sau này thế hệ 2. Những người trẻ đó là ai? Là Dương Nguyệt Ánh, là Cung Hoàng Kim, là còn rất nhiều người khác mà hiện thời tôi chưa kịp nhớ ra. Còn “những người trẻ”, “mẫu” độc giả của bà Hà Giang, chỉ đọc bài báo phiến diện, không tìm hiểu mà buông lời như trên, thì chúng tôi xin dành phần kết luận cho độc giả.

Hoàng Ngọc An

Số tới: chúng tôi sẽ viết về “Bị gán là Việt Cộng và Việt Gian có phải là vô cớ không?” và “Những người trẻ thế hệ 1,5 với chính kiến rõ ràng.”


Tin liên quan:
Từ tố cáo cộng sản đến phán quyết $1.9 triệu, Hà Giang / Người Việt 25/11/2011
Thư ông Đỗ Văn Phúc gửi đài SBTN và Nhật Báo Người Việt, 1/12/2011