Đi San Jose - NTN

Parent Category: Thư Viện Category: Du Lịch

Nguyễn Tài Ngọc, 10/1/2018

Image may contain: 2 people, people smiling, people standing and outdoor

Grand Century Mall, San Jose

Nguyễn Tài Ngọc

Weekend vừa rồi tôi chở vợ chồng anh vợ tôi (từ Paris sang Mỹ chơi) lên Fremont. Fremont là một thành phố nhỏ nằm về phía Nam của San Francisco, kế cận San Jose, cách nhà tôi 350 miles (563 km), nếu lái xe dùng xa lộ số 5. 

Image result for fremont map

nguồn: Maps of World

Đi Nam-Bắc California dùng xa lộ số 5 là ngắn nhất nhưng cái nguy hiểm là đi ngang qua sa mạc chết chóc. Nếu vợ buồn tình thủ tiêu chồng thì sẽ chẳng ai hay biết. Hoặc ông nào lầm lỡ tì tèo với bồ khác, vợ chờ cơ hội chặt của quý khi mình đang chăm chú lái xe rồi quẳng ra ngoài freeway 5 thì với sa mạc mênh mông tít tận chân trời, FBI mò kim đáy bể sẽ chẳng bao giờ tìm được “lẽ sống đời anh” để bác sĩ bệnh viện Chợ Rẫy nối lại.

Tôi chọn xa lộ 101 đi xa hơn 50 phút, thế nhưng cảnh đẹp hơn vì hai tiếng đầu xe chạy dọc theo ven biển; và tôi ghé qua hai thành phố Santa Barbara, Solvang cho vợ chồng anh vợ tôi  xem thắng cảnh.

Từ nhà tôi đi khu Việt Nam Santa Ana (phía Nam), hay Santa Barbara (phía Bắc), khoảng cách bằng nhau: lái xe mất một tiếng rưỡi đồng hồ. Ở Mỹ thì giờ là quan trọng nên khi hỏi về khoảng cách đường xá (người ở Việt Nam bây giờ dùng chữ cự ly) , thí dụ như “Nhà anh cách nhà tôi bao xa?”, người ta thường trả lời bằng thời gian, “Một tiếng rưỡi lái xe.”, chứ ít ai trả lời bằng miles, “90 miles”.

Santa Barabra là thành phố xưa, xinh, nhỏ, nằm ngay ven biển. Santa Barbara cực kỳ bảo thủ khi nói về nhà cửa. Họ muốn duy trì nét xưa nên không cho phá nhà cũ mà chỉ cho phép tân trang. Nhà mới được phép xây cất rất ít nên tổng số dân ở Santa Barbara chỉ là 92,000 người. Kỹ nghệ chính là du lịch, chẳng có việc làm gì ở đây nên cư dân phần đông có họ hàng với Bill Gates.

Tôi đã viết bài về Santa Barbara nên chỉ ghi lại vài ảnh chụp ở đây:

1. Cây fig tree (cây sung?) to nhất nước Mỹ. Nếu ai muốn đi xem, dùng GPS địa chỉ 201 State Street, Santa Barbara. GPS sẽ dẫn đến trạm xe lửa Amtrak, có cổng chắn không cho vào. Đừng ngạc nhiên tưởng là lạc vào Lăng Ba Đình. Cứ bấm nút lấy vé, thanh gỗ sẽ nhấc cao lên để cho xe vào. Lái thẳng vào trong, quẹo trái trong bãi đậu xe thì sẽ thấy cây fig này.  Đậu xe 75 phút đầu free nên sẽ không tốn một xu nào.

Image may contain: one or more people, tree, shoes, sky, outdoor and nature

 

Image may contain: 1 person, smiling, tree, outdoor and nature

 

Image may contain: 1 person, tree and outdoor

 

 

Image may contain: 1 person, smiling, tree, sky, outdoor and nature

 

        2. Mission Santa Barbara Mission, 2201 Laguna Street: Xây vào năm 1786, Mission Santa Barbara là một trong 21 nhà thờ do các giáo sĩ người Tây-Ban-Nha thiết lập ở California.

Image may contain: plant, sky, grass, outdoor and nature

 

Image may contain: 2 people, people smiling, people standing, plant, sky, tree and outdoor

 

Image may contain: 1 person, smiling, standing and outdoor

 

3. Santa Barbara County Courthouse, 1100 Anacapa Street: lấy thang máy lên lầu số 5 sẽ lên tận tầng cao cùng của tháp để xem toàn cảnh Santa Barbara miễn phí.

 Image may contain: 1 person, smiling, standing, house, tree, grass, sky and outdoor

 

Image may contain: plant and outdoor

 

Image may contain: indoor

 

Image may contain: sky and outdoor

 

Image may contain: 1 person, sky and outdoor

Từ Santa Barbara lái xe độ 40 phút nữa ngoằn ngoèo trong đường núi Highway 154 sẽ đến Solvang. Ngày xưa người Denmark đến đây định cư nên xây nhà cửa ngộ nghĩnh với cối xay như ở quốc gia họ. Dùng GPS địa chỉ 438 Alisal Road để đậu xe dọc trên con đường này rồi đi bộ thắng cảnh. Có một Information Center khoảng giữa đường Alisal. Đến đó lấy bản đồ Solvang.

Image may contain: one or more people, sky, tree and outdoor

 

Image may contain: 2 people, people smiling, outdoor

 

Image may contain: car, sky, tree and outdoor

 

Image may contain: 1 person, smiling, outdoor

 

Image may contain: sky, house and outdoor

 

Image may contain: 1 person, smiling, standing and outdoor

6 giờ chiều xe đò Ngọc đến Fremont. Nhờ viết thơ văn mà tôi được diễm phúc được anh chị độc giả khắp nơi ngỏ lời nếu có dịp đến thành phố của họ thì cho biết để gặp nhau cho vui. Sẵn dịp lên San Jose, lần này tôi hẹn gặp những anh chị tôi chưa có dịp diện kiến dung nhan mùa Đông. Tôi muốn dùng câu “dung nhan mùa Xuân” -chỉ dành cho người trẻ tuổi- lắm lắm, thế nhưng sự thật phũ phàng là độc giả của tôi giống như tôi, tất cả tuổi vào khoảng thời đại khủng long 100 triệu năm về trước nên tôi không thể nào nói láo.

Vợ chồng anh vợ của tôi lên Fremont ở nhà em gái của vợ tôi, Oanh. Oanh có một chị bạn, đọc thơ văn của tôi mà không biết tôi là anh rể của Oanh. Một ngày đẹp trời chị này khám sự thật động trời nên rất ấn tượng, nhắn với Oanh nếu tôi có lên Fremont thì tổ chức gặp để chị ấy được gặp tôi ở ngoài đời.

Tối hôm nay, Thứ Sáu, Oanh hẹn mọi người ở Quán Mỹ Tho ở Newark.  Quán này vừa là nhà hàng, vừa là nơi ca sĩ hát Karaoke. Nó có sân khấu, và có một anh đánh keyboard “one man band”. Mọi người đã có mặt khi tôi đến. Oanh giới thiệu vợ chồng tôi đến người độc giả muốn gặp tôi:  chị Mỹ Dung và chồng là anh Giang.

 Image may contain: 4 people, people smiling, people standing

với vợ chồng chị Mỹ Dung và anh Giang

Giống như nhiều độc giả khác tôi có dịp gặp lần đầu tiên, chị Dung rất niềm nở khi gặp tôi. Chị nói năng liếng thoáng như biết tôi từ muôn kiếp trước, lúc tôi còn tháp tùng Tam Tạng thỉnh kinh. Tôi ở trong tình trạng thất lợi khi gặp độc giả vì họ đọc bài viết nên ai cũng biết vanh vách tình cảnh gia phả 80 đời của tôi: tôi thích ăn gì, đi du ngoạn ở đâu, năm nào cũng nấu bánh chưng, một tuần diễn xuất giờ Tí canh Ba mấy lần...

Chị Dung không nằm trong trường hợp ngoại lệ. Thỉnh thoảng chị kể lại những bài tôi đã viết. Thú thật là tôi viết cả trăm bài, nhiều bài chính tôi cũng không nhớ nên khi chị đề cập đến, đôi lúc tôi nghĩ yên lặng là thượng sách: "À, bài Ngọc viết về Lạc Long Quân gặp bà Âu Cơ ở chợ Tân Định, hai người lấy nhau rồi Lạc Long Quân có bồ là Hồng Nhung nên bị Âu Cơ bắt gặp đánh ghen ở Ngã Bẩy, chị thấy bài này hay..."

Ăn vừa xong thì khách lên hát, kể cả Oanh, em của Loan. 

 Image may contain: 1 person, indoor

Tôi phải công nhận là các ca sĩ tài tử hôm nay hát tương đối hay, chứ không như ở nhiều nơi khác tôi chỉ muốn yêu cầu họ hát bài "Du kích qua sông" (Du kích qua sông thì phải...im, không gây tiếng động kẻo địch quân biết).

Tối nay tôi cũng ngứa nghề, định xin hát bài "Đêm ôm đại bác nhớ Bác Hồ" nhưng không dám múa rìu qua mắt thợ. Hơn nữa, bây giờ nếu tôi hát bản nhạc nào có tựa đề không ôm vợ nhưng ôm cái gì khác thì chỉ có chết với người tình muôn thuở. Tôi đã hẹn 10:30 đến nhà anh Lê Hân ngủ qua đêm nên 10:25 tôi phải xin phép mọi người đi về trước, và cảm ơn vợ chồng chị Mỹ Dung đã đến gặp tôi.

Ngày Thứ Bẩy hôm sau vợ chồng tôi la cà ở Grand Century Mall trên đường Story Road và Vietnam Town kế đó, từ 11 giờ sáng đến 8 giờ rưỡi tối.   

Image may contain: table and food

 

Image may contain: 2 people, people smiling, people standing and outdoor

với anh Lê Hân

Ở Grand Century Mall, tôi hẹn hai anh chị độc giả tôi chưa bao giờ gặp mặt: anh Cao Bùi và chị Janine Huỳnh. Từ xưa đến nay tôi cứ vái Trời cho tôi được gặp một độc giả vừa hâm mộ tôi số một, vừa là một em gái hoa hậu trẻ trung. Khi gặp anh Cao, tôi khóc mãi vì ông Trời chỉ đáp lời thỉnh nguyện của tôi phân nửa: qua email, lúc nào anh Cao cũng nói anh ấy là number one devoted fan (độc giả hâm mộ số một) của tôi, thế nhưng anh ấy là đàn ông chính hiệu con nai vàng chứ không phải là một em gái hoa hậu trẻ tuổi.   

Image may contain: 3 people, people smiling, people standing and indoor

với anh Cao 

Chị Janine có cá tính tiêu biểu của một người Nam mà Bắc-Kỳ-khó-chịu-tôi cần học hỏi cho đến khi đậu Tú Tài: hiền hậu, thành thật, nói chuyện vui vẻ, dễ hòa đồng. Chị vẫn còn đẹp. Sắc đẹp đổ nước nghiêng thùng của chị bảo đảm làm mấy ông tuổi từ 65 đến 100 khốn khổ, trăm nhớ nghìn thương.  

Image may contain: 1 person, smiling, standing and plant

 

Image may contain: 5 people, people smiling, people standing and indoor

với vợ chồng chị Janine

Anh Lê Hân cũng gọi Trâm Anh - một người tôi chưa bao giờ gặp - ra gặp tôi. Trâm Anh là người có nhà sách in quyển sách thứ nhất của tôi, "Xin Em Tấm Hình". Trâm Anh nói năng nhỏ nhẹ, nói chuyện xong với tôi có lẽ hối hận ngày xưa tính tiền in cho tôi quá ít.

Image may contain: 2 people, people smiling, people sitting, indoor and food

với chị Trâm Anh

Hai người nữa, vợ chồng anh Ngọc Thành và chị Băng Thanh cũng bỏ chút thì giờ ra gặp vợ chồng tôi cho vui. Tôi gặp anh Ngọc Thành lần đầu tiên khi anh hát trong show Salut les copains với Elvis Phương, Thanh Lan và Khánh Hà mấy năm về trước ở miền Nam California. Lúc ấy chúng tôi chỉ biết xã giao, gặp mặt bắt tay rồi thôi. Lần này thì tôi có dịp đóng vai CIA tra tấn đời tư anh nhiều hơn. 

Image may contain: 2 people, people smiling, indoor

 

Image may contain: 4 people, people smiling, people standing and indoor

với vợ chồng anh chị Ngọc Thành & Băng Thanh

Anh sinh ở Hà Nội, nhưng không xa Hà Nội năm lên 18 khi vừa biết yêu vì anh lớn lên ở Đà Lạt, học  Trung học ở Lycée Yersin Đà Lạt chương trình Pháp nên nói tiếng Pháp rất giỏi. Lycée Yersin vài năm trước 1975 đổi tên là Hùng Vương. Vì trường tôi học ở SàiGòn cũng mang tên là Hùng Vương nên năm tôi học lớp 9, trường tôi gửi độ 60 học sinh lên Lycée Yersin để "đấu" giao hữu trong hai lãnh vực thể thao và học vấn. Tôi được chọn đại diện trường tôi tham dự phần hùng biện, thuyết trình.

Anh Thành hát khắp nơi ở Hoa Kỳ và ngoại quốc, bây giờ vẫn còn hát. Anh hát tiếng Pháp lẫn tiếng Anh rất hay. Xin mời quý vị đồng bào nghe hai bản nhạc anh hát, một tiếng Pháp, một tiếng Anh sau đây:

- bản "Reviens" tiếng Pháp:  

Reviens.wmv - YouTube

- và bản "After the lovin' " tiếng Anh:

After the Lovin'

{youtube}v=_crm6xp4-qg{/youtube}

Vợ anh Thành, chị Băng Thanh, là loại phụ nữ sinh ra trời cho đẹp. Chị là người Bắc nhưng rất thân thiện, nói chuyện dễ mến (Tôi dùng chữ "nhưng" ở đây vì các cô bạn thân Regina Pacis của vợ tôi đều lên án tôi là người Bắc khó chịu). Chị là con cụ Á Nam Trần Tuấn Khải, một nhà thơ nổi tiếng trong nền văn học Việt Nam.   

Image may contain: 4 people, people smiling, people sitting and indoor

 

Hai người nữa tôi gặp cùng buổi trưa hôm nay thì không xa lạ: Ngọc Sương, bạn thân Trung học Regina Pacis với vợ tôi, và anh Lê Hân.

Ngọc Sương tính tình hiền hậu. Hiền đến nỗi mỗi lần nghĩ đến Ngọc Sương là tôi nghĩ ngay đến bài hát "Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình..." (trong khi mỗi lần gặp tôi thì Ngọc Sương lại nghĩ đến bài hát "Làm sao giết được người trong mộng..." ).

Nếu ai chưa bao giờ có dịp gặp bà Mẹ Teresa hiền hậu ngoài đời thì xin đừng tuyệt vọng: chỉ cần gặp Ngọc Sương là đủ. Vợ chồng tôi rất hân hạnh được làm bạn với Ngọc Sương. 

Image may contain: 3 people, people smiling, people standing and indoor

với Ngọc Sương

 

Image may contain: 2 people, people smiling, people sitting, table and indoor

 

Tiếng Anh có câu thành ngữ "Last but not least" -tạm dịch là "Cuối cùng nhưng không phải là không quan trọng"- ,người cuối cùng vợ chồng tôi gặp trong group trưa hôm nay là anh Lê Hân. Anh Hân là người sáng lập Saigonocean.com. Mới ngày nào anh rủ tôi viết bài trên Saigonocean.com cho vui, thế mà bây giờ đã là mười năm.

Anh Hân là người tôi rất thích vì tư cách thể hiện trong anh: khiêm nhường, từ tốn, phụng sự xã hội, giúp đỡ người khác. Chúng tôi rất thân vì tôi và anh có nhiều điểm trùng hợp giống nhau: Anh làm thơ, tôi cũng làm thơ. Anh sinh ngày 2 Tháng 2, tôi cũng sinh ngày 2 Tháng 2. Anh thích ẩn mình, tôi cũng thích ẩn mình. Anh có nhiều bồ, tôi cũng có nhiều bồ. Ấy chết, câu chót sai bét. Trời đã tối khuya nên trí óc tôi không minh mẫn, xin độc giả xóa bỏ câu cuối.  

Image may contain: 2 people, people smiling, people sitting and indoor

 

Image may contain: 3 people, people smiling, people sitting, table and indoor

với anh Lê Hân

 

Image may contain: 5 people, people smiling, people standing and indoor

 

Image may contain: 6 people, people smiling, people standing, shoes and indoor

 

Image may contain: 5 people, people smiling, people standing

 

          bốn cô đội gạo lên chùa,
          áo xanh, áo đỏ thêu thùa đẹp xinh.
          đi ngang ghé chợ đầu đình,
          sư nhìn cảm thấy rung rinh cõi lòng.
          - "chẳng hay tôi giúp được không?"
          "dạ thưa chẳng dám nhọc lòng đến sư".
          "em mua nhanh, chẳng chần chừ:"
          "thịt quay, thịt vịt cho vừa đủ ăn".
          - "cô đừng đi chợ nhọc nhằn,"
          - "đến chùa, tôi đãi cả trăm cô nàng:"
          - "xôi vò, oản chuối, bún thang.."
          bốn cô nghe nói kinh hoàng, trốn sư.
          sư buồn, quyết định bỏ tu,
          trầm mình tự tử trong lu sau chùa.

Ngay sau khi nhóm tan tiệc, sau đó vào khoảng 4 giờ chiều, tôi gặp Thúy và chồng là anh Lưu ở một quán nước kế bên, trong Vietnam Town. Thúy và tôi ngày xưa học chung trường Trung học Hùng Vương, nhưng Thúy học dưới tôi một cấp. Tôi không còn nhớ lý do nhưng khi học lớp 10, tôi quen với bẩy, tám cô trong lớp 9 của Thúy.         

Anh Lưu ngày xưa là lính Hải quân, bị tù hơn năm năm sau khi Cộng Sản chiến thắng miền Nam. Anh vượt biên đến Hoa Kỳ năm 1982 và rồi là thiếu phụ Nam Xương chờ Thúy, bảo lãnh Thúy sang Mỹ năm 1989 khi Thúy vượt biên năm 1987.

 

Image may contain: 4 people, people smiling, people sitting

với vợ chồng Thúy và anh Lưu

 

Image may contain: 2 people, people smiling, indoor

 

Image may contain: 2 people, people smiling, indoor

một cảnh trong phim: "Cho trọn cuộc tình", với hai diễn viên gạo cội LƯU Hùng Cường và Thẩm THÚY Hằng. Phim sẽ KHÔNG bao giờ trình chiếu nay mai.

Chiều hôm đó, cùng với vợ chồng anh Hân và chị Châu, chúng tôi ăn tối ở một nhà hàng cũng trong khu Vietnam Town. Chị Châu rất vui tính nên tuy rằng anh Hân & chị Châu không biết anh Lưu & Thúy, chúng tôi có một buổi cơm tối thật vui. 

Image may contain: 3 people, people smiling, people sitting and food

 

Image may contain: 7 people, people smiling, people sitting, food and indoor

 

Image may contain: 6 people, people smiling, people sitting and indoor

 

Chuyện tình của anh Hân và chị Châu cũng là một thiên tình sử mà tôi có làm một bài thơ khi mới quen anh Hân, xin chép lại:

 

          TRẢ EM TẤM CHECK

          -tặng anh Hân, chị Châu

         

          năm xưa ấy tuổi trăng tròn đôi tám,
          mẹ cho em cắp sách đến Thầy,
          cùng thêm vài chị bạn được may,
          nhờ Thầy giúp cho kèm dậy học.

          em thuở ấy bé con tầm vóc,
          các chị căng ngực tuổi dậy thì,
          em  mặt mày ra sữa, thiếu nhi,
          không bao giờ được Thầy để ý.

          các chị đẹp, gái xinh hoàn mỹ,
          thầy chăm nom từng tí, từng li,
          em đến gần, Thầy nạt khinh khi:
          -tìm chỗ khác đi chơi, nghe Tám.

          rồi một ngày vào năm Sáu Tám,
          Thầy được đi du học Huê-Kỳ,
          thế là rồi, xa cách biệt ly.
          bốn mươi năm đôi bên cách biệt.

          tình trong lòng em mang nuối tiếc,
          bỗng một hôm đọc sách thơ tình,
          tác giả là một đại minh tinh:
          đọc tên Thầy, em mừng hết lớn.

          bây giờ Thầy đẹp giai, bao lớn?
          có vợ rồi, tám chín đứa con?
          em bồi hồi, đêm ngủ không ngon,
          bao kỷ niệm xưa khi còn trẻ.

          nghĩ Thầy không nhớ em còn bé,
          viết email, em hỏi sách mua,
          em không đề cập chuyện năm xưa,
          - thưa ông...sách mấy cân vàng kí?
 

          - thưa độc giả, sách tôi sách quý!
          - mỗi cuốn là ba chục đô-la.

          đọc thơ Thầy, em thở không ra: 
          Thầy đã quên học trò năm trước.

          ký tờ check, lệ tuôn sướt mướt,
          nhất định giờ đứt đoạn chuyện tình.
          hình bóng Thầy cho xuống Tây Ninh,
          em chấm dứt tình Lan và Điệp.

          tưởng đến dây muôn đời ly biệt,
          ai nào ngờ vào buổi reunion,
          học trò, Thầy, trường cũ thật đông,
          một nguời đến bên em hỏi chuyện:

          - thưa cô, lòng tôi đầy xao xuyến,
          - tên của cô có phải cô Châu?
          - tôi là Thầy xưa dậy học Châu,
          - tôi xin trả lại cô tấm check.


          chuyện đến đây hạ màn, chấm hết,
          vì phần sau thành “hít-tò-ry”.
          một cuộc tình nẩy nở mê ly,
          vì nhờ chàng không xài tấm check.

          Nguyễn Tài Ngọc

 

 

Image may contain: 2 people, people smiling, people sitting

vợ chồng anh Lê Hân và chị Châu         

         10 giờ sáng Chủ Nhật tôi lái xe về nhà vì vợ tôi còn phải đi làm ngày hôm sau. Chuyến đi này tuy ngắn nhưng rất vui vì tôi gặp được nhiều người thân, các anh chị quen biết cũng như các anh chị chưa bao giờ gặp.

          Vợ tôi cứ than phiền là tôi viết lách chẳng ăn được cái giải dzút gì, nhất là chẳng mang rủng rỉnh xu hào đóng góp vào ngân sách quốc gia của gia đình. Thế nhưng qua sự trò chuyện với các anh chị độc giả, tôi biết thơ văn tôi viết tạo ra một giải dzút thân tình nối chặt hai người không biết nhau: người viết và người đọc. Sự thân tình đó đem lại cho tôi, cũng như độc giả, nhiều giờ vui thỏa mà tiền sẽ không  bao giờ mua được. 

Nguyễn Tài Ngọc

January 2018

http://saigonocean.com/index.php/en/

Tài liệu tham khảo:

http://www.santabarbaramission.org/about/

wikipedia   

Add comment


Security code
Refresh