Có một người tên V. Huy ... ĐDN

Parent Category: Thư Viện Category: Truyện Ngắn, Thơ

Đỗ Duy Ngọc 2010/08/16

Hắn tên là V. Huy, thật ra tên đầy đủ của hắn là Nguyễn Phúc Vĩnh Huy, vốn là con cháu giòng họ vua chúa triều Nguyễn. Bố hắn là giáo sư tiến sĩ, từng chữa bệnh cho Cụ Hồ. Ông nội hắn là Thượng thư bộ Lại trong triều vua gì đó của nhà Nguyễn. Mẹ hắn cũng là giáo sư nhưng hình như bên ngành Luật, tốt nghiệp từ bên Tây, nghe lời dụ dỗ của Cụ Hồ về nước tham gia đánh giặc. Lí lịch của hắn quá ư là đẹp, vừa quí tộc vừa cộng sản, không chê vào đâu được. Hắn tốt nghiệp Tiến sĩ ngành ngoại giao ở Liên Xô, cũng nghe nói là bằng đỏ đàng hoàng, và chắc chắn là bằng thật. Thế mà hắn lại xổ toẹt cái lí lịch đó, đái lên cái truyền thống đẹp như mơ đó. Hắn không bao giờ chịu thổ lộ cái tên trong khai sinh cho bất kì ai, và luôn luôn tự xưng tên tôi là V. Huy, cắt đứt mọi liên hệ với cái gia đình danh giá. Cũng chẳng biết tại sao. Và mọi người cũng không rảnh thì giờ để điều tra chuyện đó.

Người tù binh hồi chánh bên bờ sông Ba

Parent Category: Thư Viện Category: Truyện Ngắn, Thơ

Phạm Tín An Ninh

Tôi gặp lại anh trong một dịp rất tình cờ. Mùa hè năm 2008, vợ chồng tôi cùng mấy người bạn trên đường từ thác Niagra trở lại New York bằng chiếc mini-van, ghé lại thành phố Buffalo để tìm mua một hộp thuốc nhỏ mắt. Đến quày Pharmacy trong một cửa hàng Target, tôi may mắn gặp một dược tá người Việt.  Nếu không nhìn kỹ cái bản tên trên nắp túi áo, và với cái tên khá đặc biệt, chắc chắn tôi không thể nào nhận ra anh, người tù binh, đã bị Đại Đội Trinh Sát của đơn vị tôi bắt trong một cuộc hành quân thám sát bên bờ sông Ba, nằm trong địa phận quận An Túc (An Khê) vào giữa tháng 2 năm 1972.

Thương Xóm Đạo - DTDB

Parent Category: Thư Viện Category: Truyện Ngắn, Thơ

DTDB

Có một hôm con về qua Xóm Đạo

Mỹ Đông buồn thiếu bóng dáng thân yêu

Cảnh vật xưa, ôi hoang vắng tiêu điều!

Tuổi thơ của tôi nơi miền đất đỏ Long Khánh

Parent Category: Thư Viện Category: Truyện Ngắn, Thơ

Ds. Cao Xuân Thanh Ngọc.

npharmdTôi sinh ra và lớn lên nơi miền đất đỏ Xuân Lộc - Long Khánh. Rất nhiều lần Mẹ đã kể cho chúng tôi biết lý do tại sao gia đình chúng tôi lại “trôi dạt” về vùng quê hẻo lánh này với rừng cao su ngút ngàn, với những rẫy cà phê và vườn cây ăn trái…Mẹ còn giải thích cho chúng tôi hiểu nghĩa của câu nói mà chúng tôi thấy rất khó nhớ: “Tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu”…Đại khái là sống trong gia đình phải theo cha, nghe lời cha mẹ, lập gia đình phải phụ thuộc theo chồng… Bà ngoại nói: “Có chồng thì phải theo chồng, chồng đi hang rắn, hang rồng cũng phải theo!”. Thế là mẹ phải theo ba về “hang rắn” Long Khánh vì lúc bấy giờ, ba đang đóng quân ở đó.

Ngày tháng cũ phôi phai

Parent Category: Thư Viện Category: Truyện Ngắn, Thơ

Cao Quế Lâm

Tôi trở mình ngồi dậy, với tay bật công-tắc đèn ngủ đầu giường, uống vội viên thuốc cảm. Trận cúm "định kỳ" cuối năm vật tôi tơi tả hơn con mèo mắc nước ngày mưa.

Ký ức của một chiến binh - Người về trước mùa Xuân 1980

Parent Category: Thư Viện Category: Truyện Ngắn, Thơ

Nhận từ nhà văn Giao Chỉ San Jose, 2/2/2016

Hơn 30 năm qua, chúng tôi đọc hàng ngàn bài viết về chuyện tù tập trung lao động cải tạo. Từ chuyện đi trình diện, đời sống trong tù. Chuyện thăm nuôi. Chuyện ốm đau, chuyện đói khát, chuyện lao động và chuyện chôn cất. Sau cùng là chuyện được tha về.

Công thức gói bánh chưng - NTN

Parent Category: Thư Viện Category: Truyện Ngắn, Thơ

Nguyễn Tài Ngọc, 6/1/2014

Tôi hơi ngạc nhiên sau bài viết về bánh chưng lần vừa rồi, nhiều phụ nữ viết email hỏi tôi chỉ cho rõ cách gói bánh chưng và cho recipe. Việc chỉ có mấy cô, mấy bà, không một đấng nam nhi viết email không làm tôi ngạc nhiên, vì các ông đực rựa hôm nào cũng bận rộn rủ nhau đi nhậu, làm gì có thì giờ nữ công gia chánh nấu nướng. Điều làm tôi ngạc nhiên là tôi viết bài nấu bánh chưng với mục đích là tường trình một sự kiện, chứ tôi không phải là bà Quốc Việt dậy nấu ăn, nên tôi không nghĩ là sẽ có người hỏi tường tận về cách gói và nấu bánh chưng.

Súng đạn và bánh mì

Parent Category: Thư Viện Category: Truyện Ngắn, Thơ

(Trích từ "Trên Vòm Trời Lửa Đạn" của Vĩnh Hiếu)

Tám giờ sáng, tại Không Đoàn 62 Chiến Thuật những chiếc máy bay đủ loại bận rộn chuẩn bị rời phi trường. Vừa cất cánh chiếc trực thăng võ trang ra khỏi phi đạo, tôi cho con tàu giữ ở cao độ thấp bay dọc theo ven biển Nha Trang hướng về phía bắc, trực chỉ thành phố Tuy Hòa. Sáng hôm nay nắng đẹp, những giải mây như lụa trắng nhẹ nhàng treo lơ lững trên bầu trời trong xanh. Trên mặt biển mênh mông lấp lánh như một tấm gương bạc khổng lồ, những chiếc thuyền đánh cá cỏn con nuối đuôi nhấp nhô hướng về phía chân trời. Ngoài khơi lác đác vài hòn đảo một màu xanh thẩm đang im lìm tắm nắng mai.

Tuy Hòa và Con Lộ Máu

Parent Category: Thư Viện Category: Truyện Ngắn, Thơ

(Trích từ "Trên Vòm Trời Lửa Đạn" của Vĩnh Hiếu)

Phần mở đầu:

Sau khi Ban Mê Thuột thất thủ, ngày 14 tháng 3 năm 1975, trong cuộc họp khẩn cấp của các tướng lãnh cao cấp và Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu tại Cam Ranh đã đưa đến quyết định triệt thoái tất cả chủ lực quân của Quân Đoàn II và tất cả chiến xa, pháo binh cũng như máy bay ra khỏi Pleiku và Kontum. Lệnh triệt thoái được giữ kín trong vòng bí mật giữa những cấp chỉ huy Quân đoàn, để tránh sự hoang mang cho tầng lớp hành chánh cũng như dân chúng địa phương. Phần còn lại của các lực lượng Địa Phương Quân và các cơ sở hành chánh vẫn tiếp tục làm việc với cấp tỉnh trưởng cũng như các cấp quận trưởng, như không có gì thay đổi (!).

Con đường cho cuộc triệt thoái lịch sử này đã được chọn là con đường hoang phế Liên Tỉnh Lộ 7B.

"Quên" của Nguyễn Tài Ngọc

Parent Category: Thư Viện Category: Truyện Ngắn, Thơ

SMCĐ, 20-12-2011

SMCĐ hân hạnh giới thiệu kể từ hôm nay độc giả SMCĐ sẽ thường xuyên có bài của Tác Giả Nguyễn Tài Ngọc, một người con của Sài-gòn, rời quê hương khi thành phố bị mất tên... Ai đã có đọc qua những bài phiếm của ông, những chuyện ông kể về những kinh nghiệm ở ngoài đời, rất thực tế, không đúng và không làm bạn bật cười sẽ "không ăn tiền". SMCĐ "cười lăn" sau khi đọc những câu chuyện trào phúng của ông. Thật hân hạnh cho SMCĐ được sự nhận lời đóng góp của ông. Nếu muốn đọc lại những bài cũ, quí vị có thể vào trang website www.saigonocean.com


Quên

Nguyễn Tài Ngọc, tháng 11/2011

Người nào ngày xưa nói câu “càng già, càng dẻo, càng dai” chắc có lẽ một là trẻ con hỉ mũi chưa sạch không biết kinh nghiệm già cả là gì, hai là ở túc trực tại nhà thương điên Biên Hòa nên phát ngôn bừa bãi không hiểu chính lời mình nói, ba là một bà già 90 tuổi xưa nay độc thân vẫn còn trinh lần đầu tiên trong đời lên xe hoa về nhà chồng, và bốn là làm ở cơ quan truyền thông tuyên truyền chống đế quốc Mỹ nói xuyên tạc mãi thành ra thói quen, cứ tưởng những gì mình phát biểu là đúng sự thật.